Thương nhau trong lòng đất mẹ
Tôi gặp mợ vào một ngày giỗ cậu, căn nhà nhỏ ở quê bỗng trở nên ấm áp hơn bởi sự sum vầy của con cháu. Trên bàn thờ, di ảnh cậu vẫn đó – gương mặt hiền lành, ánh mắt cương nghị như chưa từng phai theo năm tháng. Khói nhang nghi ngút lan tỏa, quyện vào không gian một nỗi thiêng liêng khó tả.
Mợ ngồi lặng bên bàn thờ, tay run run châm thêm nén nhang. Tôi khẽ ngồi xuống cạnh mợ, nghe mợ bắt đầu kể – giọng chậm rãi mà chất chứa bao nhiêu thương nhớ.
Mợ bảo, ngày xưa cậu ra đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc khi mới vừa tròn 17 tuổi. Mợ gặp cậu giữa những năm tháng chiến tranh ở quê nhà Vĩnh Thuận. Khi ấy, tình yêu của hai người không có những lời hẹn ước dài lâu, chỉ là những lần gặp vội, những ánh mắt trao nhau trong im lặng mà sâu sắc vô cùng.
“Chỉ một năm sau là cưới nhau” mợ nói, ánh mắt thoáng ánh lên một chút ấm áp. “Đám cưới đơn sơ lắm, nhưng vui. Vì giữa thời chiến mà còn được nên nghĩa vợ chồng, vậy là hạnh phúc rồi…”
Rồi hai người vừa làm vợ chồng, vừa làm cách mạng. Mợ kể, những ngày ấy thiếu thốn trăm bề, nhưng chưa bao giờ thiếu tình thương. Hai đứa con – một trai, một gái – lần lượt ra đời trong bom đạn. Cậu thương con lắm, mỗi lần về thăm nhà, chỉ kịp bế con một chút rồi lại đi. Nhưng trong ánh mắt cậu, mợ luôn thấy một niềm tin rất lớn – tin vào ngày đất nước hòa bình, gia đình được sum họp.
Nhưng ngày ấy đã không đến với cậu.
Mợ dừng lại thật lâu khi nhắc đến ngày 28 tháng 2 năm 1972. “Hôm đó… người ta báo tin cậu hy sinh…” Giọng mợ nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe. “Mợ như chết lặng… Hai đứa nhỏ còn quá bé, chưa kịp gọi cha cho tròn tiếng…”
Không gian như chùng xuống. Tôi nhìn lên di ảnh cậu, lòng quặn thắt. Một con người đã dâng trọn tuổi xuân cho đất nước, để lại phía sau là cả một gia đình với những nỗi nhớ không bao giờ nguôi.
Nhưng rồi, mợ khẽ mỉm cười – nụ cười lặng lẽ mà mạnh mẽ. Mợ nói, nhờ tình yêu của cậu, nhờ lời hứa năm xưa, mợ đã gắng gượng nuôi hai con khôn lớn. Giờ đây, con trai và con gái của cậu đã trưởng thành, sống tử tế, có ích cho xã hội. Các con luôn tự hào về người cha liệt sĩ của mình, luôn sống sao cho xứng đáng với sự hi sinh ấy.
“Giờ mợ cũng có cháu rồi,” mợ nói, ánh mắt dịu lại khi nhìn lũ trẻ đang nô đùa ngoài sân. “Tụi nhỏ không biết mặt ông ngoại, nhưng lúc nào cũng được kể về ông… để nhớ, để thương…”
Những ngày như hôm nay, con cháu tụ họp đông đủ, chăm sóc, phụng dưỡng mợ chu đáo. Tôi thấy mợ không cô đơn. Tình yêu năm xưa của cậu giờ đây đã nảy nở thành một gia đình đông ấm, đầy ắp nghĩa tình.
Mợ bảo, mỗi lần đến ngày giỗ cậu, hay đến dịp ngày Thương binh Liệt sĩ, lòng mợ lại dạt dào khó tả. Đó không chỉ là nỗi nhớ, mà còn là niềm tự hào. “Cậu mất đi, nhưng không vô nghĩa… Cậu sống trong lòng mợ, trong lòng con cháu, và trong cả quê hương này…”
Nghe mợ nói, tôi thấy mắt mình nhòe đi. Tôi chợt hiểu, có những tình yêu không bị thời gian làm phai nhạt, mà càng qua năm tháng lại càng sâu đậm. Tình yêu của cậu và mợ không chỉ là tình nghĩa vợ chồng, mà còn là biểu tượng của một thời – thời mà con người sẵn sàng hi sinh tất cả vì đất nước, nhưng vẫn giữ trọn vẹn một trái tim yêu thương.
Tôi thắp thêm một nén nhang trước bàn thờ cậu, lòng thầm hứa sẽ sống tốt hơn, sống ý nghĩa hơn. Bởi đâu đó trong làn khói hương kia, tôi tin cậu vẫn đang dõi theo – mỉm cười khi thấy gia đình mình hôm nay đã bình yên, trọn vẹn như điều cậu hằng mong ước.


