Mẹ Việt Nam Anh hùng

Thương nhớ mẹ Trần Thị Mít!

Thương nhớ mẹ Mít!

Quảng Trị01/03/2026Trần Hưng Khánh (Đoàn cơ sở Chi cục Hải quan khu vực IX)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà mẹ Việt Nam Anh Hùng, hay mẹ Anh Hùng là một trong những danh hiệu tuy đầy tự hào và vinh dự nhưng lại không một người mẹ Việt Nam nào mong muốn nhận. Sở dĩ như vậy, vì đằng sau danh hiệu cao quý đó là những đánh đổi, nếm trải nỗi đau thương, mất mát người chồng, người con trai yêu dấu nhất. Chiến tranh đi qua để lại trong đời các mẹ những nỗi đau không thể nguôi ngoai cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng vượt lên trên tất thảy những gian khổ ấy, tấm lòng rộng lớn và cao cả của người phụ nữ, những người vợ, người mẹ Việt Nam “thà hi sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ” vẫn tỏa sáng rực rỡ. Để bày tỏ lòng tri ân và biết ơn những người mẹ Việt Nam Anh hùng, ngày hôm nay xin kể cho mọi người nghe câu chuyện về một trong những người phụ nữ vĩ đại ấy, mẹ Trần Thị Mít - người mẹ ghi danh sử sách bởi những đóng góp lớn lao cùng sự hy sinh cao cả khi phải tiễn đưa những người thân ruột thịt thương yêu.

Mẹ Trần Thị Mít sinh sống tại xã Hải Phú, huyện Hải Lăng, thành phố Quảng Trị cùng với chồng và 12 người con. Cả gia đình mẹ Mít đã có truyền thống cách mạng từ sớm. Ông Nguyễn Năng Phàn, người con thứ tư của Mẹ tham gia kháng chiến với ngọn lửa hy vọng sớm ngày giành được độc lập, tự do cho đất nước. Trong một lần đang diễn văn công phục vụ cho bộ đội và nhân dân, ông bị giặc bắt. Mặc dù bị chúng tra tấn dã man, tàn bạo, nhưng cho tận đến hơi thở cuối cùng, ông Phàn vẫn nhất quyết không chịu khuất phục trước quân thù. Tiếp nối ông Phàn, chồng và những người con khác, từ gái tới trai của mẹ Mít cũng bắt đầu tham gia Cách mạng. Chưa kịp nghe tin mừng, lần lượt các con của mẹ Mít, những người chiến sĩ anh dũng đều lần lượt ra đi. Người con gái kế út bị bắt khi đang lấy lương thực cho bộ đội, người con trai cả và con dâu hy sinh trên chiến trường, người con trai thứ ba bị địch tù đày, đến người cháu trai của mẹ cũng nối bước gia đình đi đánh giặc và anh dũng hy sinh.

Tự hào biết bao khi gia đình mình trở thành một phần của Cách mạng, góp công sức vào sự nghiệp chiến đấu và bảo vệ Tổ quốc, nhưng đằng sau sự tự hào về chiến công là những mất mát vĩnh viễn không thể bù đắp nổi. Mỗi lần nhận “giấy báo tử’’ là lại thêm một lần trái tim Mẹ như có hàng vạn mũi tên xuyên qua, đau đớn khôn nguôi, bởi chẳng có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau chứng kiến những người thân ruột thịt một đi không trở lại. Nhưng rồi vượt lên trên tất thảy những mất mát ấy, mẹ Mít lại tiếp tục tận tụy, kiên trung với sự nghiệp Cách mạng, dù gian khó, nguy nan nhưng vẫn không lùi bước. Mẹ âm thầm nuôi các chiến sĩ bộ đội trong chính căn nhà của mẹ, cố gắng cày, cấy mẫu hai mẫu ruộng để có thêm lương thực tiếp tế cho bộ đội. Ngôi nhà của mẹ và gia đình không chỉ là nơi đã sinh ra những người lính quả cảm mà còn là một căn cứ kháng chiến nhỏ của bộ đội ngay trong vòng vây của địch.

Đất nước cuối cùng cũng đã đến ngày giành được độc lập, thống nhất, thế nhưng, cái giá phải trả là biết bao máu xương đã đổ xuống trên đất nền Tổ quốc. Có những chiến sĩ anh dũng đã mãi nằm lại trên đường hành quân, lấy chính dòng máu của mình vẽ nên lá cờ đỏ sao vàng, trong đó có cả những người con của gia đình Mẹ Mít. Để Tổ quốc có được niềm vui, hạnh phúc ngày thắng lợi, mẹ Mít và biết bao người dân Việt Nam đã âm thầm hiến dâng hạnh phúc cá nhân, thậm chí là cả sinh mệnh cho quê hương, đất nước. Mẹ Mít giờ đây đã đoàn tụ cùng các con ở nơi chín suối, nhưng tấm gương về đức hi sinh cao cả cùng câu chuyện về lòng nhiệt thành yêu nước của Mẹ và gia đình sẽ sống mãi trong lòng mỗi thế hệ người dân Việt Nam, lưu danh sử sách ngàn đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn