Thượng sĩ Nguyễn Công Lý – Bản hùng ca thầm lặng và ngọn lửa lý tưởng của người chiến sĩ
Nhân vật nhân chứng lịch sử: Chú Nguyễn Công Lý (Thượng sĩ – Sinh năm 1966)
Xin kính chào toàn thể quý vị khán giả đang đến với chương trình giao lưu, tuyên truyền “Câu chuyện thời hoa lửa” – nơi những trang lịch sử hào hùng không chỉ nằm lại trên những dòng chữ khô khan, mà được thấu hiểu, được nâng niu và được tiếp nối qua những nhịp đập trái tim của thế hệ hôm nay. Trong hành trình đi tìm những “ký ức sống mãi” của vùng đất Trung An thân yêu, chúng tôi đã vô cùng xúc động khi được gặp gỡ và tìm hiểu về cuộc đời của chú Nguyễn Công Lý, sinh năm 1966 – một người con ưu tú đã dành trọn những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất của đời mình cho màu áo lính với cấp bậc Thượng sĩ.
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những trang sử không được viết nên bằng tiếng súng hay những chiến công vang dội, mà được khắc sâu bằng sự hy sinh thầm lặng của những con người rất đỗi bình dị. Chú Nguyễn Công Lý sinh ra vào năm 1966 – thời điểm mà cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta đang bước vào giai đoạn quyết liệt và cam go nhất. Tuổi thơ của chú không phải là những tiếng ru hời bình yên bên cánh võng, mà là những ngày tháng lớn lên trong tiếng còi báo động, trong khói lửa đạn bom rền vang khắp các nẻo đường quê hương. Chính bối cảnh lịch sử hào hùng nhưng cũng đầy bi tráng ấy đã hun đúc trong tâm hồn chú một tình yêu Tổ quốc thiết tha và một lý tưởng sống cao đẹp: “Đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên”. Khi vừa tròn tuổi trưởng thành, mang theo nhiệt huyết sục sôi của tuổi đôi mươi và lời thề son sắt với non sông, chú đã gác lại những dự định cá nhân, gác lại những ước mơ riêng tư để tình nguyện lên đường nhập ngũ, dấn thân vào nơi gian khổ nhất để bảo vệ độc lập dân tộc.
Trong suốt thời gian phục vụ trong quân đội, với quân hàm Thượng sĩ, chú Lý đã đi qua biết bao thử thách nghiệt ngã nơi thao trường và những chặng đường hành quân dặm dài sương gió. Những năm tháng ấy, dấu chân người chiến sĩ Nguyễn Công Lý đã in khắp những cung đường gian khổ, vượt qua những cánh rừng rậm rạp sương muối và những đêm trực chiến thức trắng bên chiến hào dưới làn mưa bom bão đạn. Chú thường bồi hồi kể về những bữa cơm nắm vội vàng thấm đẫm bụi đường chiến trận, những ngụm nước suối rừng chia đôi cùng đồng đội trong những ngày hành quân mệt lả. Đối với chú, quân ngũ không chỉ là nhiệm vụ thiêng liêng, mà còn là một “trường học lớn” rèn giũa bản lĩnh, là nơi tình đồng chí trở thành sợi dây gắn kết máu thịt, giúp người lính vượt qua mọi nghịch cảnh. Tinh thần thép và sự kiên trung của người Thượng sĩ năm ấy chính là biểu tượng cho một thế hệ sẵn sàng dâng hiến tất cả tuổi xuân để đổi lấy màu xanh bình yên cho Tổ quốc.
Khi đất nước hòa bình, non sông liền một dải, rời tay súng trở về với cuộc sống đời thường, chú Nguyễn Công Lý vẫn giữ vẹn nguyên phẩm chất cao quý của “Bộ đội Cụ Hồ” trong từng suy nghĩ và hành động. Trở thành một Hội viên Hội Cựu chiến binh gương mẫu, chú không chọn cho mình sự nghỉ ngơi an nhàn mà tiếp tục đem tâm sức đóng góp vào công cuộc kiến thiết và phát triển quê hương Trung An. Chú luôn là người đi đầu trong các phong trào thi đua tại địa phương, dùng chính những trải nghiệm thực tế và bản lĩnh của người lính năm xưa để giáo dục truyền thống cách mạng, truyền ngọn lửa yêu nước cho các thế hệ con cháu. Câu chuyện của chú không đơn thuần là ký ức của một cá nhân, mà là một mảnh ghép không thể thiếu của lịch sử dân tộc – một lịch sử được viết nên bằng mồ hôi, nước mắt và cả sự dấn thân bền bỉ của những người anh hùng thầm lặng giữa đời thường.
Thông qua chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa” của chú Nguyễn Công Lý, thế hệ học sinh chúng tôi hôm nay càng thêm thấm thía giá trị vô giá của hòa bình và độc lập. Chúng tôi hiểu rằng, mỗi phút giây bình yên, mỗi nụ cười ta đang có hôm nay đều được đổi bằng thanh xuân không trở lại và những hy sinh âm thầm của các thế hệ cha anh đi trước. Từ tấm gương sáng ngời ấy, tôi tự hứa với bản thân sẽ không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện bản lĩnh và đạo đức để xứng đáng với sự đánh đổi của thế hệ cha anh. Bởi chỉ khi lịch sử được ghi nhớ bằng sự thấu hiểu và lòng biết ơn sâu sắc, lịch sử mới thực sự sống mãi và soi đường cho tương lai, để ngọn lửa của “thời hoa lửa” sẽ luôn rực cháy trong lòng mỗi người dân Việt Nam, nhắc nhở chúng ta sống tốt hơn cho ngày hôm nay và trách nhiệm hơn với ngày mai của Tổ quốc.

