THƯỢNG SĨ NGUYỄN TẤN ĐẠT – NGƯỜI ANH CẢ VÀ BẢN ANH HÙNG CA 1951
Nếu ví lịch sử kháng chiến của xã Trung An như một cuốn sách dày, thì chú Nguyễn Tấn Đạt chính là một trong những trang viết khởi đầu đầy bi tráng và kiêu hùng nhất. Sinh năm 1951, giữa lúc đất nước còn chìm trong khói lửa kháng chiến chống Pháp, chú Đạt lớn lên và trưởng thành cùng với những bước chuyển mình vĩ đại của dân tộc. Đối với thế hệ trẻ Trung An hôm nay, chú không chỉ là một hội viên cựu chiến binh, mà là một "pho sử sống", một người anh cả đã dành trọn thanh xuân để giữ lấy màu xanh
1. Tuổi trẻ và lý tưởng giữa thời khắc lịch sử
Lớn lên trong những năm tháng đất nước bị chia cắt, chàng thanh niên Nguyễn Tấn Đạt sớm chứng kiến cảnh quê hương Tiền Giang bị giày xéo dưới gót giày viễn chinh. Mỹ Tho những năm 60 là một chiến trường nóng bỏng, nơi địch tập trung hỏa lực tối tân để biến vùng ven thành phố thành "vành đai trắng". Chính trong hoàn cảnh nghiệt ngã ấy, chú Đạt đã sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng.
Năm 1951 – năm sinh của chú, cũng là thời điểm cuộc kháng chiến chống Pháp đang ở giai đoạn quyết liệt. Có lẽ cái tinh thần của thế hệ cha anh đã thấm vào máu thịt, để rồi khi vừa trưởng thành, chú đã tình nguyện dấn thân vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với chú, việc lên đường chiến đấu không chỉ là trách nhiệm của một công dân, mà là sự thôi thúc từ trái tim của một người con không cam chịu cảnh lầm than. Chú bước vào quân ngũ với một niềm tin sắt đá rằng: Chỉ có con đường cách mạng mới mang lại độc lập, tự do thật sự cho dân tộc.
2. Những năm tháng bám trụ trên "Vành đai thép" Trung An
Cuộc đời binh nghiệp của Thượng sĩ Nguyễn Tấn Đạt gắn liền với những trận đánh vang dội tại vùng ven Mỹ Tho. Trung An thời ấy nằm ngay sát nách căn cứ Đồng Tâm – "cái gai" nhọn của địch cắm vào lòng chiến trường miền Trung Nam Bộ. Là một người lính bám trụ địa bàn, chú Đạt cùng đồng đội phải đối mặt với hỏa lực cực mạnh, từ pháo bầy, máy bay đến các cuộc càn quét "tìm và diệt" của sư đoàn 9 bộ binh Mỹ.
"Hoa lửa" trong ký ức của chú Đạt là những đêm hành quân không ngủ, băng qua những cánh đồng sình lầy và những vườn dừa bị bom xăng làm cháy trụi. Với cấp bậc Thượng sĩ, chú thường xuyên đảm nhiệm những nhiệm vụ quan trọng, từ dẫn đường cho bộ đội chủ lực đến trực tiếp tham gia các trận chống càn. Chú kể về những lần đơn vị bị bao vây bốn bề, lương thực cạn kiệt, anh em phải chia nhau từng hớp nước đọng dưới công sự nhưng tinh thần thì chưa bao giờ nao núng.
Chiến đấu sát căn cứ địch đồng nghĩa với việc đối mặt với tử thần từng giây, từng phút. Thế nhưng, bằng sự mưu trí và lòng dũng cảm của người lính địa phương, chú cùng đơn vị đã dựa vào dân, biến mỗi gốc cây, con rạch của Trung An thành những "bẫy tử thần" đối với kẻ thù. Hình ảnh chú Đạt cùng chiếc súng trên tay, bám trụ kiên cường nơi cửa ngõ thành phố đã trở thành biểu tượng cho ý chí quật cường của quân và dân Tiền Giang.
3. Người giữ lửa truyền thống giữa thời bình
Sau ngày 30/4/1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, chú Nguyễn Tấn Đạt trở về với đời thường trong niềm vui chung của dân tộc. Dù mang trên mình những vết sẹo của chiến tranh và những ký ức đau thương về những người đồng đội đã ngã xuống, chú vẫn tiếp tục cống hiến sức mình cho công cuộc xây dựng quê hương Trung An.
Với cương vị là một người đi trước, chú Đạt luôn tích cực tham gia các phong trào của Hội Cựu chiến binh xã. Chú là người kết nối các thế hệ, thường xuyên tổ chức những buổi gặp mặt, thăm hỏi đồng đội cũ và giúp đỡ những gia đình có công với cách mạng còn gặp khó khăn. Đối với chú, việc sống tốt, sống có ích hôm nay chính là cách tri ân thiết thực nhất đối với những người đã hy sinh.
Trong các buổi sinh hoạt phong trào "Câu chuyện thời Hoa lửa", chú Đạt luôn là nhân vật trung tâm. Chú không kể nhiều về những chiến công cá nhân, mà chú dành phần lớn thời gian để nói về tinh thần đoàn kết, về sự hy sinh vô bờ bến của nhân dân Trung An đã nuôi giấu, bảo vệ bộ đội. Chú muốn thế hệ trẻ hiểu rằng: Sức mạnh của dân tộc Việt Nam không nằm ở vũ khí hiện đại mà nằm ở lòng yêu nước và sự đoàn kết muôn người như một.
4. Thông điệp gửi lại cho thế hệ mai sau
Nhìn vào đôi mắt rực sáng của người cựu chiến binh sinh năm 1951, chúng tôi thấy cả một bầu trời lịch sử. Chú Đạt là gạch nối giữa quá khứ hào hùng và hiện tại rạng rỡ. Chú dạy chúng tôi rằng, tuổi trẻ là để cống hiến, không phải để hưởng thụ cá nhân. Chú hy vọng thanh niên Trung An hôm nay sẽ tiếp tục phát huy tinh thần "vành đai diệt Mỹ" năm xưa vào mặt trận kinh tế, trí tuệ để đưa quê hương ngày càng giàu mạnh.
Sự kiên trung của chú Nguyễn Tấn Đạt là minh chứng cho một chân lý: Một dân tộc có những người con dám hy sinh tất cả vì độc lập, tự do thì dân tộc đó sẽ mãi mãi trường tồn. Câu chuyện của chú mãi là ngọn đăng tiêu soi sáng tâm hồn thế hệ trẻ, thôi thúc chúng tôi sống sao cho xứng đáng với tên gọi "con rồng cháu tiên".
5. Lời kết
Thượng sĩ Nguyễn Tấn Đạt – người anh cả của Hội Cựu chiến binh xã Trung An – đã đi qua một "thời hoa lửa" bằng tất cả lòng quả cảm và sự chính trực. Chú chính là hiện thân của một thế hệ vàng đã dâng hiến thanh xuân cho Tổ quốc. Xin tri ân chú, người lính già vẫn luôn đau đáu với vận mệnh quê hương, người đã giữ cho ngọn lửa cách mạng mãi rực cháy trên mảnh đất Trung An anh hùng.

