Thượng Sỹ Bùi Xuân Mỹ

Bùi Xuân Mỹ, chàng trai quê ở vùng đất Tân Ngãi hiền hòa của tỉnh Vĩnh Long, lên đường nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi. Rời bờ sông Hậu thân quen, anh khoác trên vai ba lô, mang theo lời dặn dò của mẹ già và ánh mắt tự hào của bà con lối xóm. Khi đơn vị nhận nhiệm vụ làm quốc tế nghĩa vụ sang chiến trường Campuchia, Mỹ hiểu rằng chặng đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Nhưng với người lính miền Tây chất phác, một khi Tổ quốc gọi, anh lên đường không chút do dự.
Những ngày đầu đặt chân đến đất bạn, anh và đồng đội vừa làm quen địa hình rừng rậm, vừa học tiếng Khmer để dễ giúp đỡ nhân dân. Kẻ thù ẩn hiện trong từng lùm cây, từng bãi mìn cài dọc đường. Ban đêm hành quân, ban ngày phục kích, cảnh giác từng tiếng động lạ. Thế nhưng giữa bom đạn, tình đồng đội lại càng keo sơn. Mỹ hay kể chuyện quê nhà, chuyện ruộng lúa, mùa nước nổi, để anh em vơi bớt nỗi nhớ.
Trong một trận càn vào sâu biên giới, đơn vị nhận nhiệm vụ giải phóng một cụm dân cư bị tàn quân Khmer Đỏ chiếm giữ. Địa hình dốc, rừng chằng chịt, địch giăng nhiều bẫy mìn. Bùi Xuân Mỹ là trinh sát đi đầu, từng bước dò tìm, đánh dấu an toàn để bộ đội tiến lên. Có lúc chỉ một tiếng “cạch” nhỏ dưới chân cũng đủ khiến tim thắt lại, nhưng anh vẫn bình tĩnh, cẩn trọng vì phía sau là cả đơn vị. Nhờ sự gan dạ ấy, cánh quân của Mỹ tiến vào được trung tâm làng, bảo vệ an toàn cho nhiều người dân Campuchia đang hoảng loạn trốn trong nhà lá.
Cuộc sống chiến trường gian lao, nhưng giữa khói lửa vẫn có những khoảnh khắc thật đẹp. Mỹ cùng đồng đội sửa lại giếng, gánh nước, giúp dân gặt thóc, dựng lại những mái nhà bị cháy. Anh em chiến sĩ được bà con xem như người thân, bữa cơm có thêm trái dừa, con cá là quý lắm. Chính tình cảm ấy khiến Mỹ càng tin rằng việc mình đang làm là đúng đắn – không chỉ đánh giặc, mà còn gieo niềm tin, dựng lại bình yên cho người dân vô tội. Năm tháng khói lửa đi qua, Bùi Xuân Mỹ trưởng thành từ một chàng trai nông thôn thành người lính kiên trung, từng bước quân hành in dấu khắp nẻo rừng Campuchia. Khi trở về quê, anh mang theo những vết sẹo, những kỷ niệm khó quên và niềm tự hào của người lính đã hoàn thành nghĩa vụ quốc tế. Trên dòng sông Hậu, gió vẫn thổi mát lành, nhưng trong lòng anh luôn nhớ đồng đội đã nằm lại nơi đất bạn. Những hy sinh ấy mãi là trang sử thầm lặng, góp phần giữ gìn hòa bình cho hai dân tộc Việt Nam – Campuchia.



