Bài viết

Thượng sỹ Hồ Quang Vinh sinh năm 1943 đã dành 15 năm phục vụ quân ngũ

Ông Hồ Quang Vinh, sinh năm 1943, lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt, khi tiếng bom, tiếng súng đã trở thành âm thanh quen thuộc của làng quê. Tuổi trẻ của ông trôi qua trong thiếu thốn nhưng chan chứa một niềm tin giản dị: khi Tổ quốc cần, mình phải đi.

Quảng Trị25/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Hồ Quang Vinh, sinh năm 1943, lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt, khi tiếng bom, tiếng súng đã trở thành âm thanh quen thuộc của làng quê. Tuổi trẻ của ông trôi qua trong thiếu thốn nhưng chan chứa một niềm tin giản dị: khi Tổ quốc cần, mình phải đi.

Năm 1969, ở tuổi hai mươi sáu, ông nhập ngũ. Tạm biệt mái nhà tranh, tạm biệt người mẹ già còn chưa kịp dặn dò hết những điều lo lắng, ông khoác ba lô lên đường. Ông được biên chế về đơn vị C, hành quân ra hướng Lập Bắc, làm nhiệm vụ quân y. Đó là một mặt trận thầm lặng nhưng không kém phần khốc liệt, nơi người lính quân y phải chạy đua từng phút giây với sự sống giữa mưa bom bão đạn.

Những năm tháng ấy, ông Vinh quen với cảnh băng rừng, lội suối, quen với mùi thuốc sát trùng trộn lẫn khói súng. Có những đêm mưa rừng xối xả, ánh đèn dầu leo lét trong hầm dã chiến, ông cúi mình khâu từng vết thương cho đồng đội. Có lúc địch bắn phá dữ dội, thương binh cáng về dồn dập, tay chưa kịp nghỉ, mồ hôi hòa cùng máu, nhưng ông vẫn bình tĩnh, tỉ mỉ, bởi ông hiểu: chậm một phút là có thể mất đi một người anh em.

Là quân y, ông không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng mỗi sinh mạng được giữ lại chính là một chiến công. Nhiều đồng đội sau này vẫn nhắc về ông – người thượng sĩ quân y ít nói, dáng gầy, nhưng ánh mắt luôn vững vàng và ấm áp trong những thời khắc sinh tử.

Chiến tranh lùi xa, đất nước thống nhất, nhưng ông Vinh vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội. Từ những năm tháng khốc liệt nhất cho đến khi hòa bình dần ổn định, ông bền bỉ công tác, hoàn thành nhiệm vụ của người lính quân y với tinh thần trách nhiệm cao nhất.

Năm 1984, sau 15 năm quân ngũ, ông xuất ngũ với cấp bậc Thượng sĩ. Trở về đời thường, ông mang theo không chỉ là kỷ niệm, mà còn là tác phong kỷ luật, đức hy sinh và lòng nhân ái đã được tôi luyện giữa chiến trường.

Câu chuyện của ông Hồ Quang Vinh không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng chính sự lặng thầm ấy đã góp phần làm nên một thời hoa lửa của dân tộc. Đó là câu chuyện của một người lính quân y – người đã chọn giữ sự sống làm lý tưởng, và dành trọn tuổi thanh xuân của mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thượng sỹ Hồ Quang Vinh sinh năm 1943 đã dành 15 năm phục vụ quân ngũ | Câu chuyện thời hoa lửa