Thượng Sỹ - Lê Thị Kiệm
Trong ký ức của Lê Thị Kiệm, những năm tháng chiến đấu cùng đồng đội vẫn luôn sống động như vừa mới hôm qua. Bà kể lại rằng, vào thời điểm ấy, mỗi người lính trẻ như bà đều mang trong mình một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Giữa núi rừng hoang vu, mưa bom bão đạn liên miên, nhưng chính tình đồng chí, đồng đội đã giúp họ vượt qua những lúc tưởng chừng không còn sức để tiếp tục. Lê Thị Kiệm nhớ rõ một lần đơn vị hành quân xuyên rừng suốt ba ngày đêm, ai cũng kiệt sức, lương thực cạn dần, vắt muỗi bám đầy. Thế nhưng mỗi khi có người muốn khuỵu xuống, lại có một bàn tay chìa ra, một câu động viên nhỏ nhẹ mà ấm áp. Bà nói, ngọn lửa tinh thần ấy chính là sức mạnh lớn nhất giữ chân họ đứng vững trên chiến trường.
Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của bà bị địch bao vây từ nhiều phía. Tiếng súng, tiếng đạn pháo nổ rền như xé tan cả bầu trời. Lê Thị Kiệm khi ấy còn rất trẻ, đôi tay run lên vì sợ hãi, nhưng ánh mắt kiên định của đồng đội đã giúp bà trấn tĩnh lại. Bà cùng mọi người nhường phần nước uống cuối cùng cho những chiến sĩ bị thương, còn mình thì cố gắng cầm cự cho đến khi lực lượng chi viện đến. Khi một đồng đội ngã xuống, họ không có thời gian khóc, chỉ kịp đặt lên ngực anh một cành lá rừng rồi tiếp tục chiến đấu. Đó là những khoảnh khắc đau đớn nhưng cũng đầy thiêng liêng, khắc sâu trong tâm trí bà.
Ngày đất nước hòa bình, nhìn lại hàng ngũ đồng đội thưa vắng dần, Lê Thị Kiệm càng trân trọng hơn tình nghĩa mà những năm tháng chiến tranh đã tạo nên. Bà vẫn nhớ từng gương mặt, từng nụ cười, từng câu hát át tiếng bom mà họ chia sẻ với nhau trong đêm tối. Kỷ niệm ấy không chỉ là ký ức của tuổi trẻ, mà còn là nguồn động lực để bà sống tốt hơn, trân quý hòa bình hơn, và luôn kể lại cho thế hệ sau hiểu rằng sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu xương, bằng tình đồng đội keo sơn không gì thay thế được



