Thượng Sỹ Nguyễn Hữu Kiệt

Dưới tán rừng bằng lăng thâm u của chiến trường Campuchia, ký ức về những bữa cơm đơn sơ mà đong đầy tình đồng đội luôn khiến Thượng sỹ Nguyễn Hữu Kiệt quê Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, bồi hồi mỗi khi nhớ lại. Cuộc chiến năm ấy khốc liệt, giữa cái nóng gay gắt ban ngày và tiếng côn trùng ken dày giữa đêm rừng, những người lính trẻ chỉ có nhau để dựa vào. Nhiều khi, cái đói còn đáng sợ không kém hiểm nguy rình rập nơi chiến hào. Nhưng chính những bữa cơm vội bên bếp lửa nhỏ, giữa tiếng pháo vọng xa, đã trở thành nguồn sức mạnh giúp Kiệt và đồng đội tiếp tục đứng vững.
Anh kể rằng, có những hôm hành quân cả ngày rã rời, ba lô nặng trĩu, áo ướt đẫm mồ hôi, ai nấy chỉ mong đặt lưng xuống. Nhưng không ai ngủ vội. Họ quây quần bên nhau, nấu nồi cơm bằng gạo được vận chuyển từ hậu phương, thêm ít rau rừng, chút cá khô hoặc thịt hộp. Hương cơm thơm lan trong không gian ẩm lạnh của rừng đêm, những khuôn mặt đen nhẻm vì khói súng bỗng tươi tắn lạ kỳ. Có khi giữa bữa cơm, pháo địch nổ dội từ xa, cả tiểu đội lại cúi rạp xuống công sự, ôm khư khư bát cơm nóng. Xong cơn pháo kích, họ lại cười hề hề, gõ muỗng vào lon gọi nhau ăn tiếp. Nhiều người sau này bảo, chưa bao giờ thấy bữa cơm nào ngon như những bữa cơm đầy khói lửa ấy.
Kiệt nhớ nhất một lần đơn vị cạn lương thực, chỉ còn nắm gạo sống và mớ rau rừng hái vội. Thế nhưng anh quân y trong đơn vị lại nảy ra ý tưởng nấu cháo loãng chia đều cho mọi người. Mỗi người chỉ một lon nhỏ nhưng ai cũng cố nhường phần ngon hơn cho đồng đội vừa bị thương. Đó không chỉ là bữa ăn, mà là tình thương, là sức mạnh tinh thần, là niềm tin vào nhau giữa sự khắc nghiệt của chiến tranh. Chính từ những bữa cơm mộc mạc ấy, tình đồng chí, đồng đội trở nên sâu sắc hơn bất kỳ lời thề nào.
Ngày đất nước thanh bình, mỗi khi nhìn mâm cơm đầy đủ, Thượng sỹ Nguyễn Hữu Kiệt lại nhớ hình ảnh bếp lửa lập lòe, tiếng nồi sôi lục bục, tiếng cười rộn ràng ngay trong cảnh hiểm nguy. Với anh, những bữa cơm nơi chiến trường không chỉ là ký ức của đói khát, mà là kỷ niệm thiêng liêng của một thời thanh xuân vừa gian khổ, vừa đáng tự hào. Dẫu bom đạn đã lùi xa, nhưng hương vị của tình đồng đội trong mỗi bữa cơm ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tim người lính Tân Ngãi năm nào



