THƯỢNG SỸ - NGUYỄN THÀNH TÂM
Nguyễn Thành Tâm nhớ lại những ngày tháng chiến đấu gian khổ tại Campuchia, ký ức về đồng đội hi sinh vẫn ám ảnh anh từng giây từng phút. Hôm đó, tiểu đội của Tâm đang tiến công một cứ điểm của kẻ thù giữa rừng rậm, khi tiếng súng đột ngột vang lên, mọi người chưa kịp phản ứng thì một quả đạn cối rơi trúng vị trí đứng của đồng đội bên cạnh. Tâm chứng kiến cảnh người đồng đội thân thiết ngã xuống, máu loang đỏ trên nền đất rừng, cơ thể bất động trong khoảnh khắc kinh hoàng. Tim Tâm như nghẹn lại, tiếng súng và tiếng hô hoán xung quanh như vỡ vụn, nhưng anh vẫn phải tiếp tục chiến đấu, vừa che chở đồng đội khác vừa tìm cách rút lui khỏi vòng vây. Hình ảnh người bạn gục xuống vẫn in sâu trong tâm trí Tâm, khiến anh hiểu rõ hơn giá trị sinh mạng và sự hy sinh của đồng đội. Trong lúc nghỉ ngơi sau trận đánh, Tâm lặng lẽ nhìn lại vết đạn trên chiến trường, nhói đau nhưng cũng nhắc nhở anh về trách nhiệm của người lính: phải chiến đấu không chỉ vì bản thân mà còn vì đồng đội, vì lý tưởng chung. Những đêm khuya, khi tiếng côn trùng và gió rừng tràn vào lán trại, Tâm thường nhớ đến người bạn đã mất, vừa cảm thấy trống vắng vừa cảm thấy quyết tâm mạnh mẽ hơn. Ký ức về cái chết của đồng đội không chỉ là nỗi đau mà còn là lời nhắc nhở về lòng dũng cảm, sự gắn bó và tinh thần đồng đội không bao giờ phai nhạt, giúp Tâm tiếp tục vượt qua những thử thách khắc nghiệt trên chiến trường Campuchia. Nó trở thành một phần sâu kín trong tâm hồn, hun đúc ý chí sống và chiến đấu kiên cường của anh.



