Người có công giúp đỡ cách mạng

Thượng sỹ Nguyễn Thị Nga những ngày đầu tham gia cách mạng

Vĩnh Long05/11/2025Phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Thượng sỹ Nguyễn Thị Nga những ngày đầu tham gia cách mạng

Thượng sỹ Nguyễn Thị Nga, quê ấp Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, mỗi khi nhắc lại những tháng ngày đầu tiên bước chân vào con đường cách mạng, chị vẫn cảm thấy như có ngọn lửa ấm chạy trong tim. Khi ấy, chị còn rất trẻ, chỉ vừa đến tuổi đôi mươi, dáng người nhỏ nhắn, gương mặt hiền lành, ít ai ngờ rằng trong trái tim lại chứa đựng lòng yêu nước mạnh mẽ đến thế. Ngày nhận nhiệm vụ đầu tiên, chị vừa hồi hộp, vừa háo hức, cảm giác như bước vào một ngưỡng cửa hoàn toàn khác của cuộc đời. Bà con trong xóm tiễn chị đi, ai cũng động viên, còn chị chỉ biết mỉm cười, nén lại nỗi lo để không làm mẹ buồn. Đó là buổi sáng sớm, sương còn phủ mờ trên những hàng dừa, tiếng xuồng máy đưa các chiến sĩ rẽ sóng tiến về căn cứ, đánh dấu một hành trình đầy gian lao và thử thách.

Trong những ngày học tập và huấn luyện đầu tiên, chị trải nghiệm rất nhiều điều mới lạ. Từ người con gái quen việc ruộng đồng, chị trở thành chiến sĩ tập bắn, tập hành quân, rèn luyện kỷ luật và tinh thần đồng đội. Đôi tay vốn chỉ quen cầm cuốc, cầm liềm, giờ lại phải chắc tay nâng khẩu súng, nhưng chị không hề nản chí. Mỗi buổi tối ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, chị ghi chép từng bài học, từng khẩu hiệu, từng mệnh lệnh. Chị biết con đường mình chọn là đúng – con đường của tự do, của hy vọng, của tương lai đất nước.

Kỷ niệm khiến chị nhớ nhất là lần đầu được giao nhiệm vụ liên lạc trong đêm. Đường rừng vắng lặng, tiếng côn trùng kêu rả rích, bóng tối dày đặc như nuốt ánh đèn pin nhỏ xíu trên tay. Mỗi bước chân của chị đều cẩn trọng, tim đập mạnh nhưng ánh mắt luôn hướng về phía trước. Khi chuyển được tài liệu an toàn đến địa điểm tập kết, chị thở phào nhẹ nhõm. Đó là lần đầu tiên chị thực sự hiểu thế nào là tinh thần trách nhiệm, thế nào là niềm tin đồng chí dành cho nhau. Những ngày đầu làm cách mạng, gian khổ vô cùng: thiếu thốn lương thực, ngủ rừng, gối đất, nhưng chưa một lần chị nghĩ đến việc quay lại. Tiếng cười của đồng đội, những lời động viên chân thành và khát vọng giải phóng quê hương chính là động lực giúp chị vượt qua tất cả. Mỗi sáng nhìn lá cờ đỏ tung bay trên nền trời trong trẻo, chị càng tin rằng sự hy sinh của mình và đồng đội là xứng đáng.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, Thượng sỹ Nguyễn Thị Nga vẫn nhớ từng gương mặt, từng khoảnh khắc của những ngày đầu cách mạng. Đó không chỉ là ký ức, mà là niềm tự hào, là dấu mốc cuộc đời, là minh chứng cho lòng yêu nước bất diệt của người con gái Tân Ngãi – Vĩnh Long, đã dám đứng lên bảo vệ Tổ quốc bằng tất cả niềm tin và trái tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn