Cựu chiến binh

Thượng Sỹ Nguyễn Thúc Sinh

Vĩnh Long19/11/2025Phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thúc Sinh, chàng trai quê Tân Ngãi – Vĩnh Long, mỗi khi nhớ lại những năm tháng chiến đấu trên chiến trường Campuchia, lòng ông vẫn còn se sắt như nghe lại hơi lạnh của cái chết lướt qua ngay bên cạnh. Giữa những cánh rừng rậm hun hút của đất nước Chùa Tháp, nơi tiếng súng, tiếng pháo và hơi ẩm của bùn đất hòa vào nhau, có một kỷ niệm ông không thể nào quên: khoảnh khắc cận kề ranh giới giữa sống và chết. Hôm ấy, đơn vị ông đang làm nhiệm vụ truy kích tàn quân Pôn Pốt ở một khu vực giáp biên, nơi địa thế hiểm trở và địch bố trí nhiều ổ phục kích. Khi đội hình vừa đến một đoạn rừng thưa, một tiếng nổ chát chúa vang lên, mặt đất rung chuyển và khói bụi bốc lên mù mịt. Ông chỉ kịp cúi người theo bản năng thì mảnh đạn xé gió bay vụt qua, ghim mạnh vào thân cây ngay phía sau. Nếu nhanh chậm chỉ một khoảnh khắc, mảnh đạn ấy đã lấy đi mạng sống của ông. Tai ông ù đi, lòng ngực nóng ran, hơi thở đứt quãng, nhưng ý nghĩ về quê nhà, về mẹ già đang đợi ở Tân Ngãi khiến ông vùng dậy tiếp tục bò vào vị trí an toàn. Đồng đội kéo ông vào sau mô đất, vừa băng bó vết thương nhẹ ở vai vừa thì thầm trấn an. Giữa khói súng mịt mờ, ông nhìn họ mà tự nhủ: chính tình đồng đội đã giữ ông ở lại với cuộc đời. Sau trận đánh, khi bình minh lên, nhìn những tia nắng yếu ớt xuyên qua tán rừng, ông thấy mình như vừa được tái sinh. Kỷ niệm cận kề cái chết ấy trở thành dấu mốc không bao giờ quên, nhắc ông suốt đời rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người lính như ông và đồng đội. Dù năm tháng đã trôi xa, mỗi khi nhắc đến, Nguyễn Thúc Sinh vẫn cảm thấy sống mũi cay cay, bởi ông hiểu rằng mình đã may mắn trở về để kể lại câu chuyện của một thời bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn