Thượng Sỹ Nguyễn Văn Bưởi, tâm hồn văn nghệ hướng về quê hương

Nguyễn Văn Bưởi, người chiến sĩ trẻ quê ở vùng đồng bằng sông Cửu Long, không chỉ được biết đến là một chiến sĩ kiên cường trên chiến trường Campuchia mà còn là “linh hồn văn nghệ” của đơn vị. Những năm tháng chiến đấu xa quê, giữa rừng sâu biên giới đầy gian khổ, tiếng hát của Bưởi đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn cho đồng đội. Ban ngày anh cùng đơn vị hành quân, luồn rừng, thực hiện nhiệm vụ truy quét tàn quân Pol Pot, nhưng khi đêm xuống, giữa cảnh trời trăng mờ và ánh lửa bập bùng, tiếng đàn và giọng hát của anh lại vang lên, làm xua đi mệt mỏi, khói súng và nỗi nhớ nhà. Anh hát những bài ca cách mạng, những câu vọng cổ đậm chất miền Tây mộc mạc, khiến những người lính trẻ như được sống lại ký ức quê hương với bờ tre, con sông và tiếng ru của mẹ.
Không có sân khấu, không có ánh đèn, chỉ có đàn guitar tự chế bằng những mảnh gỗ nhặt được, dây đàn là dây phanh xe đạp cũ, vậy mà Bưởi vẫn hát say sưa. Nhiều đêm hành quân, đơn vị tạm nghỉ bên suối, anh lại hát nhỏ cho mọi người nghe, tiếng hát hòa trong tiếng côn trùng và gió rừng tạo thành một bản hòa âm của cuộc sống nơi chiến tuyến. Đối với đồng đội, văn nghệ của Bưởi không chỉ là giải trí, mà còn là một liều thuốc tinh thần, giúp họ vững vàng trước khó khăn, giữ trọn niềm tin vào ngày chiến thắng trở về.
Những lúc bệnh xá dã chiến có thương bệnh binh, Bưởi lại mang tiếng hát đến để xoa dịu nỗi đau. Có người mất đi cánh tay, có người vừa qua trận chiến khốc liệt, nhưng khi nghe tiếng hát trầm ấm của anh, ánh mắt họ lại sáng lên. Tình yêu nghệ thuật của anh cũng truyền cảm hứng cho nhiều chiến sĩ khác tập hát, đọc thơ, viết nhật ký. Nhờ vậy, giữa những ngày tháng chiến tranh khốc liệt, đơn vị của anh vẫn giữ được tinh thần lạc quan, đoàn kết và ấm áp tình đồng chí. Với Nguyễn Văn Bưởi, văn nghệ không chỉ là đam mê, mà là trách nhiệm – trách nhiệm giữ lửa niềm tin nơi chiến trường gian khó



