Cựu chiến binh

THƯỢNG SỸ - NGUYỄN VĂN NĨ

Vĩnh Long22/11/2025phường Tân Ngãi (Phường Tân Ngãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Nĩ vẫn nhớ như in buổi chiều định mệnh của hơn bốn mươi năm về trước, khi anh vừa từ cánh đồng trở về thì người cán bộ xã tìm đến, trao tận tay anh tờ lệnh tham gia cách mạng. Trái tim anh lúc ấy như ngừng đập một nhịp. Tờ giấy nhỏ bé nhưng chứa đựng ý nghĩa thiêng liêng, mở ra một con đường mà anh biết chắc sẽ đầy gian nan, thử thách. Anh đứng lặng hồi lâu dưới bóng cây vú sữa trước sân, cảm giác vừa tự hào, vừa hồi hộp. Trong tiếng gió chiều thổi qua những hàng tre, anh nghe như vọng lên lời cha dặn ngày còn nhỏ: “Làm trai đất Việt, gặp thời phải đứng lên góp sức cho dân, cho nước.” Chính những lời ấy đã khiến anh thêm vững tâm khi gấp tờ lệnh lại và bước vào nhà báo với gia đình.

Mẹ anh nước mắt rưng rưng nhưng cố gượng cười, dặn con giữ gìn sức khỏe, luôn nhớ đồng đội, nhớ quê nhà. Cha anh chỉ đặt tay lên vai anh, siết nhẹ, ánh mắt kiên nghị nhưng đầy yêu thương. Buổi tối hôm ấy, bữa cơm gia đình trở nên yên ắng hơn thường lệ. Không ai nói nhiều, nhưng trong ánh mắt mọi người đều gửi gắm bao niềm tin và hy vọng. Anh biết, từ khoảnh khắc đó, cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng khác.

Sáng hôm sau, khi bước chân lên con đường đất đỏ dẫn ra trụ sở xã, nơi tập trung những thanh niên nhận lệnh, anh cảm nhận rõ ràng ý nghĩa của hai chữ “Tổ quốc”. Những người bạn cùng trang lứa, những gương mặt quen thuộc của làng xóm, ai cũng bồi hồi nhưng ánh mắt đều sáng lên niềm quyết tâm. Khi nghe cán bộ động viên, anh cảm thấy trong lòng dâng lên một luồng sức mạnh khó tả, như một lời thúc giục phải sống xứng đáng với sự tin yêu của quê hương.

Giờ đây, khi đã đi qua bao năm tháng, Nguyễn Văn Nĩ vẫn nhớ lại giây phút cầm tờ lệnh tham gia cách mạng như một mốc son trong cuộc đời. Đó không chỉ là khởi đầu của những ngày chiến đấu gian khổ mà còn là bước trưởng thành lớn nhất của đời người lính. Mỗi khi nhớ lại, anh càng trân trọng hơn những hy sinh, những tình cảm và niềm tin đã đưa anh bước vào con đường vẻ vang ấy

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn