Thượng Sỹ Thái Văn Khoa

Thái Văn Khoa, người con quê Tân Ngãi – Vĩnh Long, vẫn không thể quên những năm tháng đầy khói lửa trên chiến trường Campuchia. Đó là nơi tuổi trẻ của anh được thử thách bằng gian nan, bằng nước mắt và cả máu của đồng đội. Anh nhớ rõ những cánh rừng rậm âm u, mặt đất lúc nào cũng nặng mùi ẩm mốc và khói súng. Có những đêm hành quân lặng lẽ, tiếng côn trùng và gió rừng hòa vào nhau, chỉ cần bước chân lạc nhịp là có thể rơi vào ổ phục kích của địch. Thế nhưng với tinh thần thép, kỷ luật và niềm tin vào nhiệm vụ bảo vệ người dân Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng, anh và đồng đội vẫn kiên quyết tiến lên.
Kỷ niệm khiến Khoa nhớ mãi là lần tiểu đội của anh bị địch tấn công bất ngờ lúc đang áp sát một ngôi làng. Đạn bay rát trên đầu, mảnh pháo xé gió, đất dưới chân rung lên từng đợt. Một đồng đội của anh bị thương nặng, máu loang cả áo. Trong giây phút sinh tử, Khoa lao ra kéo bạn về hầm trú ẩn, mặc cho đạn bắn sát sạt bên tai. Sau trận đó, đơn vị giữ vững trận địa, bảo vệ được người dân, còn người đồng đội được cứu đã kịp trở về tuyến sau điều trị. Hơn ba mươi năm trôi qua, mỗi khi nhớ lại, Khoa vẫn thấy sống mũi cay cay, bởi chính khoảnh khắc ấy anh hiểu rằng tình đồng đội là sức mạnh lớn nhất giữa chiến trường.
Ngày trở về quê hương, anh lặng người nhìn lại những con đường rợp bóng dừa ở Tân Ngãi. Mảnh đất thanh bình ấy chính là lý do khiến anh và biết bao người lính sẵn sàng hy sinh. Giờ đây, khi cuộc sống đã yên bình, ký ức chiến đấu ở Campuchia vẫn khắc sâu trong lòng Thái Văn Khoa như một phần máu thịt của đời mình – nơi anh đã sống, chiến đấu, mất mát và trưởng thành


