Thượng Sỹ - Võ Thị Hồng Vân
Nữ quân y Võ Thị Hồng Vân vẫn còn nhớ như in những năm tháng ác liệt trên chiến trường Campuchia, nơi từng ngày, từng giờ chị phải đối mặt với ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết. Khi nhắc lại, đôi mắt chị như ánh lên cả một vùng ký ức đầy khói lửa, nơi tiếng súng nổ, tiếng pháo rền và cả những tiếng rên rỉ đau đớn của thương binh vẫn vang vọng đâu đây. Chị kể rằng ngày đầu đặt chân đến đơn vị dã chiến, trái tim mình run lên vì lo lắng, nhưng ngay sau đó là trách nhiệm của một người quân y luôn phải mạnh mẽ để tiếp sức cho đồng đội.
Có những đêm hành quân cấp cứu giữa rừng sâu, ánh đèn pin nhỏ soi lên gương mặt xanh xao của thương binh làm chị chỉ biết cắn chặt răng, dồn hết bình tĩnh để băng bó từng vết thương. Vết thương nhẹ thì thở phào, nhưng những ca nặng – mất máu nhiều, mảnh pháo còn găm trong da thịt – luôn khiến chị nghẹn lại. Chị nhớ nhất một lần đơn vị bị phục kích, thương binh chuyển về liên tục. Trong căn hầm nhỏ, tay chị run lên vì kiệt sức nhưng vẫn quyết giữ từng mũi khâu thật chính xác. Khi người đồng đội trẻ được chị cứu sống kịp thời nắm tay và thì thầm “Cảm ơn chị Vân”, đó chính là giây phút khiến chị quên hết mọi gian nan.
Không chỉ chữa trị, chị còn là người chị, người mẹ của bao chiến sĩ trẻ. Những bữa cơm vội với nắm cơm khô, những đêm thức trắng bên thương binh sốt cao, và cả những lần phải tiễn đồng đội về nơi an nghỉ cuối cùng… tất cả đã trở thành những lát cắt sâu đậm trong đời quân ngũ của chị. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhớ lại, Võ Thị Hồng Vân vẫn cảm nhận rõ từng nhịp đập của trái tim năm ấy – vừa đau đớn, vừa kiêu hãnh. Bởi giữa khốc liệt ấy, chị đã sống trọn vẹn với lý tưởng của người lính quân y, dùng đôi bàn tay bé nhỏ để giữ gìn sự sống, nâng đỡ tinh thần đồng đội và viết nên những trang ký ức không bao giờ phai mờ



