Thượng Tá - Lê Kim Hoàn
Thượng tá Lê Kim Hoàn mỗi lần nhắc lại những năm tháng chiến đấu tại chiến trường Campuchia lại thấy trong lòng mình dâng lên một nỗi xúc động khó tả. Đó là quãng thời gian mà ông và đồng đội đã đi qua biết bao hiểm nguy, gian khổ nhưng cũng đầy tình người, nghĩa đồng đội sâu nặng. Ông nhớ rõ từng cánh rừng thốt nốt ngút ngàn, từng con đường đất đỏ lầy lội nơi bước chân người lính Việt Nam in lên trong những ngày hành quân truy quét tàn quân Khmer Đỏ. Có những đêm nằm giữa rừng sâu, tiếng côn trùng rả rích hòa lẫn tiếng pháo vọng lại từ xa, ông và đồng đội chỉ biết siết chặt tay súng, sẵn sàng chiến đấu trong mọi tình huống.
Một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất trong lòng ông Hoàn là trận đánh bất ngờ bên bờ sông Mê Kông. Đơn vị ông lúc ấy đang làm nhiệm vụ bảo vệ một khu dân cư mới được giải phóng thì bị phục kích. Trận chiến diễn ra trong bóng tối, tiếng súng nổ chát chúa khiến mặt sông như rung lên. Ông kể lại rằng hôm đó, dù bị thương nhẹ ở vai nhưng ông không hề rời vị trí chỉ huy, vẫn bình tĩnh điều động lực lượng, phối hợp từng tổ chiến đấu để giữ thế chủ động. Cuối cùng, đơn vị đã đẩy lùi địch, bảo vệ an toàn cho dân và giữ vững trận địa. Sau trận đánh, nhìn ánh mắt biết ơn của người dân Campuchia, ông cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của nhiệm vụ mà mình đang thực hiện.
Nhưng ký ức của ông Hoàn không chỉ là tiếng súng, mà còn là những khoảnh khắc đời thường giản dị. Đó là những bữa cơm vội giữa rừng với vài củ sắn luộc; là tiếng cười vang lên bên đống lửa khi đồng đội chia nhau từng ngụm nước; là hình ảnh những người dân Campuchia hiền lành mang trái cây rừng đến tặng những người lính Việt Nam "bộ đội nhà Phnôm". Chính tình cảm ấy đã tiếp thêm sức mạnh để ông vững bước qua những ngày tháng khó khăn nhất.
Giờ đây, khi đã trở về với cuộc sống bình yên, Thượng tá Lê Kim Hoàn luôn xem quãng đời chiến đấu tại Campuchia là một phần ký ức thiêng liêng, là niềm tự hào không bao giờ phai trong cuộc đời quân ngũ của mình.



