Thượng Tá Nguyễn Hồng Sơn
Nguyễn Hồng Sơn nhớ lại những năm tháng tham gia công tác cán bộ địa phương trong thời kỳ kháng chiến với một cảm xúc vừa tự hào, vừa bùi ngùi. Thời điểm đó, cuộc sống ở làng quê còn đầy khó khăn, bom đạn liên tiếp dội xuống, nhưng tinh thần cách mạng và ý chí quật cường của người dân đã trở thành nguồn động lực lớn lao để ông hoàn thành nhiệm vụ. Là cán bộ địa phương, ông không chỉ là người quản lý công việc hành chính mà còn là cầu nối giữa bộ đội cách mạng và nhân dân. Ông thường phải đi sâu vào các xóm làng, gặp gỡ từng hộ dân, nắm bắt tâm tư, nguyện vọng, đồng thời vận động mọi người tham gia công tác kháng chiến, bảo vệ vùng căn cứ. Những ngày đầu, ông phải vượt qua không ít khó khăn, từ việc thiếu thông tin, tài liệu đến nguy cơ bị địch phát hiện, nhưng lòng quyết tâm đã giúp ông và đồng đội vượt qua tất cả. Nguyễn Hồng Sơn còn nhớ rõ những lần phải đi vào rừng sâu, âm thầm vận động dân quân du kích, hướng dẫn họ cách tổ chức phòng thủ, giữ vững địa bàn trước các đợt tấn công của kẻ thù. Mỗi lần nghe tin người dân ủng hộ, giúp đỡ bộ đội, ông lại thấy lòng mình ấm áp và vững tin hơn vào con đường cách mạng. Kỷ niệm khó quên nhất đối với ông là những buổi tối cùng bà con và đồng đội ngồi quanh đống lửa, trao đổi về cách thức bảo vệ làng, chia sẻ từng bữa cơm kham khổ, nhưng tình nghĩa đồng đội và tình người vẫn luôn ngời sáng. Ông còn nhớ những lúc phải đưa những gia đình bị địch khủng bố ra nơi an toàn, hay vận động bà con cung cấp lương thực, thuốc men cho bộ đội, những việc tưởng chừng nhỏ nhưng lại góp phần quan trọng vào thắng lợi chung. Nhìn lại quãng thời gian ấy, Nguyễn Hồng Sơn thấy tự hào vì đã góp một phần sức mình vào công cuộc kháng chiến, đồng thời trân trọng những tình cảm chân thành của đồng bào, của đồng đội, nhờ đó mà ông hiểu rằng, chiến thắng không chỉ dựa vào vũ khí, mà còn dựa vào niềm tin, sự đoàn kết và lòng yêu nước sâu sắc của mỗi người dân



