Thượng tá Nguyễn Hữu Ái – Bản hùng ca 37 năm binh nghiệp, từ xe tăng dẹp phỉ đến trợ lý Sư đoàn Anh hùng
Bài viết ghi lại chặng đường 37 năm 4 tháng cống hiến bền bỉ của Thượng tá Nguyễn Hữu Ái, từ một chiến sĩ xe tăng tuổi 18 trước thềm đại thắng 1975 đến người lính làm nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn Lào. Qua những năm tháng truy quét phỉ đầy hiểm nguy nơi rừng sâu núi cao, cuộc đời bác là minh chứng sống động cho lý tưởng cách mạng, khơi dậy tinh thần trách nhiệm và lòng biết ơn sâu sắc trong thế hệ trẻ hôm nay.
Ngọn lửa tuổi mười tám trước thềm đại thắng mùa xuân: Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người đã lặng lẽ hiến dâng cả tuổi trẻ cho Tổ quốc. Họ không chỉ là nhân chứng của chiến tranh mà còn là biểu tượng sống của lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự hy sinh cao cả. Hôm nay, tôi có dịp được phỏng vấn bác Nguyễn Hữu Ái, một người lính từng tham gia chiến tranh và làm nhiệm vụ quốc tế, để hiểu hơn về những năm tháng hào hùng mà gian khổ ấy. Bác Nguyễn Hữu Ái sinh ngày 10/5/1957. Năm 1975, khi vừa tròn 18 tuổi, hưởng ứng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày 13/4/1975, bác tham gia tập luyện tại đơn vị xe tăng 206 – Quân khu 4, với mục tiêu tham gia chiến dịch giải phóng miền Nam. Bác chia sẻ rằng lúc ấy, trong tim người lính trẻ chỉ có một ngọn lửa duy nhất: lòng yêu nước nồng nàn và sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ, sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc. Tuy nhiên, chỉ sau 15 ngày luyện tập, miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất. Dù chưa trực tiếp vào chiến trường miền Nam, bác vẫn tiếp tục ở lại quân đội, miệt mài huấn luyện, sẵn sàng cho những nhiệm vụ mới mà Tổ quốc giao phó.Nhiệm vụ quốc tế cam go và những trận chiến dẹp phỉ giữa rừng sâu: Năm 1977, bác được điều động sang Lào làm nhiệm vụ quốc tế, tham gia chống phỉ tại nhiều vùng rừng núi hiểm trở. Bác kể rằng, khi ấy thổ phỉ hoạt động rất dữ dội, thường xuyên phục kích, gài mìn và bắn tỉa bằng súng AK, súng kíp. Đơn vị xe tăng của bác có nhiệm vụ hỗ trợ bộ binh, phối hợp cùng một sư đoàn truy quét phỉ tại các bản làng, rừng sâu núi cao. Trong những năm tháng ấy, nhiều đồng đội của bác đã anh dũng hy sinh. Mỗi lần nhắc lại, giọng bác trầm xuống, ánh mắt đầy xúc động. Suốt thời gian làm nhiệm vụ quốc tế, bác rất ít khi được về nhà, phải đối mặt với sự thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần. Nhưng vượt lên tất cả, bác và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần quốc tế cao cả và trách nhiệm của người lính Cụ Hồ.Hành trình rèn luyện và chặng đường công tác tại các đơn vị anh hùng: Sau 5 năm chiến đấu, bác trở về Việt Nam và tiếp tục học tập, rèn luyện. Bác trải qua quá trình học chiến sĩ, sau đó học sĩ quan trong khoảng 4 năm. Đến năm 1986, bác quay lại đơn vị công tác. Vài năm sau, bác được điều về làm trợ lý Sư đoàn 324 – Sư đoàn Anh hùng của Quân khu 4, đóng quân tại Đô Lương. Đến năm 2002, bác tiếp tục được giao nhiệm vụ trợ lý thông tin Quân khu, bền bỉ công tác cho đến ngày nghỉ hưu. Tổng thời gian phục vụ trong quân đội của bác là 37 năm 4 tháng, với quân hàm Thượng tá. Trong suốt chặng đường dài đầy vẻ vang ấy, bác đã được Đảng và Nhà nước trao tặng nhiều huân chương, huy chương và giấy khen cao quý vì những đóng góp trong nhiệm vụ quốc tế và sự nghiệp xây dựng quân đội.Bài học giáo dục lý tưởng sống và ý thức trách nhiệm cho tuổi trẻ hôm nay: Kết thúc buổi phỏng vấn, tôi cảm nhận sâu sắc rằng cuộc đời bác Nguyễn Hữu Ái là một minh chứng sống động cho lý tưởng cao đẹp của thế hệ cha anh: sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc. Những câu chuyện của bác không chỉ giúp tôi hiểu hơn về một thời kỳ chiến tranh khốc liệt, khơi dậy tinh thần quốc tế vô sản cao cả mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng giá trị của độc lập, tự do. Từ tấm gương sống cống hiến trọn đời của bác, chúng em được tiếp thêm động lực để học tập, rèn luyện bản thân, biết sống có trách nhiệm, có lý tưởng để xứng đáng và tiếp nối truyền thống vẻ vang của dân tộc.



