“Thương tật ở lại, ký ức cũng ở lại”
“Thương tật ở lại, ký ức cũng ở lại”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết thương vẫn theo người lính suốt cuộc đời.
Mỗi khi trái gió trở trời, những vết thương năm xưa lại nhắc ông nhớ về chiến trường.
Nhưng với Hoàng Thành Trung, điều khiến ông nhớ nhất không phải là đau đớn của bản thân mà là những người đồng đội đã cùng mình chiến đấu.
Có người trở về.
Có người mang thương tật.
Có người đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương.
Những người lính từng chiến đấu bên nhau hiểu rằng sự sống của mỗi người đều gắn với sự sống của đồng đội. Chính tình cảm ấy đã tạo nên sức mạnh giúp họ vượt qua những thời khắc khốc liệt nhất.


