Thượng tướng, Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Được - Từ cậu bé mồ côi đi ở đợ thành vị Tướng của Quân đội Nhân dân Việt Nam
Ba chết tôi còn ở trong bụng mẹ. Mẹ chết thì tôi 2 tuổi. Tôi đi ở thuê, ở cho một gia đình địa chủ là ác ôn Ngụy" - Thượng tướng, Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Được nói.
Sau khi mẹ qua đời, ông được chị gái nuôi dưỡng. Những tưởng cuộc sống như thế đã là quá khốn khó với cậu bé Được thì năm cậu 8 tuổi, chị gái qua đời. Cậu bé Nguyễn Văn Được lúc đó đã phải đi ở đợ cho 1 gia đình địa chủ, kiếm ăn qua ngày.
"Tôi đi ở thuê cho một gia đình địa chủ là ác ôn Nguỵ" - Thượng tướng Nguyễn Văn Được nhớ lại những ngày tháng khốn khổ - "Chưa kịp dọn cơm cho nó ăn thì thằng địa chủ đó nó vác bát nó đập lên đầu chẻ đầu, tôi mới bỏ không ở nữa, đi lang thang ở cho nhà này nhà khác kiếm bữa cơm. Cơ cực lắm".
"Một lần tôi đi ở cho 1 gia đình có cán bộ tập kết, thằng cảnh sát này mới đến và bảo không ở cho nhà nó lại đi ở cho nhà cộng sản. Tôi mới bảo: "Nhà ông ác lắm, ông đánh tôi chẻ đầu, tôi không ở với ông nữa". Thế là nó tóm cổ áo nó đánh tôi lần thứ 2 hộc máu mồm, máu mũi. Lúc đó tôi đã lên 15, chuẩn bị bước sang 16 tuổi".
Căm phẫn trước sự tàn ác của chế độ Mỹ Ngụy, cậu bé 15 tuổi Nguyễn Văn Được bắt đầu hành trình "nhảy núi" Nghĩa Hành - Quảng Ngãi, đi theo tiếng gọi của cách mạng.



