Thượng tướng Nguyễn Huy Hiệu và kỷ niệm về người thủ trưởng dạy kế phá chiến thuật “Trâu rừng”
Thượng tướng Nguyễn Huy Hiệu và kỷ niệm về người thủ trưởng dạy kế phá chiến thuật “Trâu rừng”
hớ về thủ trưởng Hà Vi Tùng, Thượng tướng Nguyễn Huy Hiệu chia sẻ: Tháng 3-1970, đồng chí Hà Vi Tùng khi đó mang quân hàm Thượng tá được điều động làm Phó tư lệnh kiêm Tham mưu trưởng Mặt trận B5 (Mặt trận Trị Thiên). Tư lệnh mặt trận lúc đó là đồng chí Lê Trọng Tấn, Chính ủy là đồng chí Lê Quang Đạo. Năm 1970 là năm thứ hai đế quốc Mỹ thực hiện âm mưu “Việt Nam hóa chiến tranh”. Trên chiến trường Bắc Quảng Trị, ta và địch giành giật nhau từng vuông đất. Đế quốc Mỹ đẩy quân ngụy ra làm tiền đồn còn chúng đóng trong một số cứ điểm, chủ yếu dùng bộ binh cơ giới để chi viện khi cần thiết.
Trước tình hình đó, Bộ tư lệnh Mặt trận B5 chủ trương một mặt tiếp tục đánh nhỏ lẻ để giữ địa bàn, mặt khác cho bộ đội ta tập luyện, chuẩn bị sẵn lực lượng đánh tập trung, đánh điểm, phá tan âm mưu mới của địch. Thời điểm này, tướng Creighton Abrams - Tổng tư lệnh quân đội Mỹ tại Việt Nam áp dụng chiến thuật “Trâu rừng”. Ban ngày, chúng dùng xe tăng càn quét kết hợp với h lực cả ở trên không, trên biển, trên mặt đất hòng tiêu diệt quân Giải phóng. Tối đến, chúng quay lại khu vực phòng ngự để bảo vệ toàn bộ lực lượng, mỗi đại đội sẽ tạo thành một cụm với khoảng 16 đến 17 xe tăng nom như đàn trâu rừng khiến ta rất khó đánh. Nhất là ở phía trước mỗi cụm, quân Mỹ ủi đất, giăng hàng rào lưới để ngăn hỏa lực của ta. Để đối phó với chiến thuật này, với kinh nghiệm trực tiếp đối đầu với quân Mỹ trên chiến trường Tây Nguyên, Thượng tá Hà Vi Tùng đã có những buổi truyền đạt kỹ năng, kinh nghiệm đánh bộ binh cơ giới địch cho cán bộ khung của mặt trận.
Thượng tướng Nguyễn Huy Hiệu nhớ lại: Mới đầu hè thôi mà bầu trời Quảng Trị đã nắng ong ong. Chạm vào đất đá bỏng rát như bị ai ném vào cái chảo rang. Vậy mà quanh núi Thị Ve, bộ đội ta vẫn tích cực tập luyện quên cả nắng nóng. Bộ tư lệnh Mặt trận B5 đã dựng hẳn một thao trường có đủ mô hình xe tăng đơn, xe tăng cụm, cứ điểm địch để bộ đội ta tập luyện đánh tập kích, phục kích rồi đánh vây, lấn, tấn, phá. Hôm đó, đồng chí Hà Vi Tùng trực tiếp đến Thị Ve để theo dõi anh em tập luyện. Thao trường Thị Ve được bố trí như chiến trường thật với không gian rừng lúp xúp, có khe suối, bãi đất trống xen lẫn bụi lau lách, dứa dại, những vạt sim hoa nở tím ngăn ngắt. Bộ đội ta chia thành từng tốp nhỏ ba người, luyện tập đánh phục kích xe tăng địch theo đúng khoa mục huấn luyện. Những khuôn mặt sạm đen vì nắng, tấm lưng đã nhuộm mồ hôi ướt đẫm lớp vải Tô Châu nhưng gương mặt ai cũng sáng lên vì tinh thần dám đánh, quyết đánh và quyết thắng giặc Mỹ.
Những anh em đang luyện tập đều là cán bộ khung của đơn vị. Rồi đây, họ sẽ trở về đơn vị, tiếp tục huấn luyện cho chiến sĩ mới những khoa mục đã học, phải làm sao cho họ có được những phương án đánh địch sát và hiệu quả nhất. Cũng chính vì vậy, đồng chí Hà Vi Tùng đã cố gắng truyền đạt và phổ biến những kinh nghiệm sát với thực tiễn. Đồng thời, đặt ra những điều kiện thực tiễn chiến đấu để anh em cùng trao đổi phương án chỉ huy cho đơn vị. Sau khi trao đổi xong, đồng chí Tùng quay sang hỏi các cán bộ, chiến sĩ:
- Các đồng chí đánh phục kích tốt rồi, tiêu diệt được từng chiếc xe tăng rồi. Nhưng đến tối, giặc lại kéo xe về cụm để sửa chữa, khắc phục thì phải làm thế nào?
Một bầu không khí im lặng lan ra, mọi người nhìn nhau. Bỗng một đồng chí có gương mặt rất trẻ, nụ cười tươi rói cất tiếng:
- Thưa thủ trưởng, theo tôi, chúng ta phải táo bạo hơn, quyết liệt hơn, phải tìm cụm bộ binh cơ giới địch mà diệt. Đánh được những trận như vậy mới phá được ý đồ của địch.
Đồng chí Hà Vi Tùng nhận ra đó là Trung úy Nguyễn Huy Hiệu - Đại đội trưởng Đại đội 2, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 27, hỏi lại:
- Vậy để phát hiện ra cụm bộ binh cơ giới địch mà đảm bảo bí mật thì phải làm thế nào?
- Tôi thấy ở đâu có tiếng cối cá nhân của địch bắn ra là ở đó có bộ binh cơ giới. Vì vậy, ta phải lấy tiếng súng của địch để tìm địch.
Đồng chí Hà Vi Tùng gật đầu đồng ý tỏ vẻ khen ngợi. Đồng chí mừng vì đơn vị có những người cán bộ trẻ nhưng đã có kinh nghiệm, thực tiễn chiến trường tốt. Chỉ có vậy, những cán bộ của ta mới chỉ huy được chiến sĩ nơi đạn lửa khó khăn, nơi thử thách lòng dũng cảm, mưu trí một cách thực tế nhất.



