Cựu chiến binh

Thượng tướng Nguyễn Văn Rinh - Mệnh lệnh "Thần tốc" trên đường vào Sài Gòn

Thượng tướng Nguyễn Văn Rinh sinh ngày 29/7/1942, quê xã Văn Tố, huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương. Ông nhập ngũ năm 1961, từng chiến đấu tại chiến trường B5 – Trị Thiên. Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông giữ cương vị Tham mưu phó Sư đoàn 325, Quân đoàn 2, trực tiếp chỉ huy đội hình tiến công trên hướng Đông, bảo vệ các cây cầu chiến lược để mở đường cho cánh quân thọc sâu tiến vào Sài Gòn. Sau chiến tranh, ông tiếp tục tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc và sau này giữ các

TP. Hồ Chí Minh03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Thượng tướng Nguyễn Văn Rinh - Mệnh lệnh "Thần tốc" trên đường vào Sài Gòn

Mỗi lần nhắc đến mùa Xuân năm 1975, Thượng tướng Nguyễn Văn Rinh vẫn nhớ rõ từng giờ, từng phút.

Ông bảo:

"Đó là những ngày chúng tôi sống nhanh hơn cả thời gian."

Cuối tháng 4 năm 1975, Sư đoàn 325 thuộc Quân đoàn 2 đã có mặt ở khu vực Nam Ô – Đà Nẵng, chuẩn bị bước vào chiến dịch quyết định.

Khi đội hình đang triển khai, một mệnh lệnh khẩn từ Bộ Tổng Tư lệnh được truyền xuống.

Đó là bức điện nổi tiếng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp:

"Thần tốc, thần tốc hơn nữa; táo bạo, táo bạo hơn nữa; tranh thủ từng giờ, từng phút; xốc tới mặt trận, giải phóng miền Nam. Quyết chiến và toàn thắng!"

Nguyễn Văn Rinh kể:

"Khi nghe mệnh lệnh ấy, ai cũng hiểu rằng từng giờ lúc này đều quý như vàng."

Trên cương vị Tham mưu phó Sư đoàn 325, ông cùng Bộ Chỉ huy sư đoàn lập tức tổ chức hành quân.

Đoàn xe nối dài hàng chục kilômét.

Ban ngày ngụy trang.

Ban đêm cơ động.

Xe hỏng sửa ngay bên đường.

Có lúc bộ đội vừa ăn lương khô vừa họp giao nhiệm vụ.

Ai cũng chỉ có một suy nghĩ:

Phải đến Sài Gòn trước khi địch kịp củng cố.

Điều khiến Nguyễn Văn Rinh lo nhất không phải là hỏa lực đối phương.

Mà là những cây cầu.

Ông biết, nếu địch kịp phá cầu, toàn bộ đội hình xe tăng và pháo binh phía sau sẽ bị chặn lại.

Vì vậy, Quân đoàn 2 được lệnh nổ súng sớm hơn các hướng tiến công khác một ngày, nhằm đánh chiếm và bảo vệ các cầu chiến lược trên hướng Đông.

Chiều 26 tháng 4 năm 1975, chiến dịch mở màn.

Sư đoàn 325 liên tiếp đánh chiếm các mục tiêu then chốt.

Những cây cầu trên tuyến tiến quân được giữ nguyên vẹn.

Có cây cầu, công binh vừa tháo xong khối thuốc nổ thì bộ binh đã vượt qua.

Có nơi, chiến sĩ phải lao lên cắt dây cháy chậm chỉ trong gang tấc.

Nguyễn Văn Rinh vẫn nhớ khoảnh khắc ấy.

Ông nói:

"Nếu chậm vài phút, cục diện chiến dịch có thể khác."

Những ngày cuối tháng Tư, đoàn quân tiến nhanh về phía Sài Gòn.

Dọc hai bên đường, người dân đứng kín.

Có người mang nước.

Có người mang cơm.

Có cụ già chỉ biết nắm chặt tay bộ đội mà khóc.

Ông kể:

"Chúng tôi hiểu mình không chỉ mang theo súng đạn, mà còn mang theo niềm hy vọng của cả dân tộc."

Sáng 30 tháng 4 năm 1975, tiếng súng dần thưa.

Khoảng 11 giờ 30 phút, qua hệ thống thông tin liên lạc, tin chiến thắng truyền đến đơn vị:

Dinh Độc Lập đã được giải phóng.

Lá cờ cách mạng tung bay trên nóc Dinh.

Nguyễn Văn Rinh lặng người.

Bao năm chiến đấu.

Bao đồng đội đã ngã xuống.

Giờ phút ấy cuối cùng cũng đến.

Ông nhớ:

"Giữa trưa nắng, hàng nghìn người dân ùa ra đường, cờ hoa rợp trời. Họ mang nước, mang thức ăn đến cho bộ đội. Không ai còn phân biệt người với người, tất cả chỉ còn chung một niềm vui là đất nước thống nhất."

Sau ngày toàn thắng, Nguyễn Văn Rinh không dừng lại.

Ông tiếp tục cùng đơn vị chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc, rồi đảm nhiệm nhiều cương vị chỉ huy quan trọng của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Nhưng mỗi dịp tháng Tư, ký ức về những ngày thần tốc tiến vào Sài Gòn lại trở về nguyên vẹn.

Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:

"Chiến thắng không chỉ là kết thúc chiến tranh.

Điều quý giá nhất là từ đó đất nước có hòa bình để xây dựng."

Sau khi nghỉ hưu, ông dành nhiều năm làm Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam.

Ông luôn tâm niệm rằng hậu quả chiến tranh vẫn còn, và những người lính hôm nay vẫn có trách nhiệm chăm lo cho đồng đội, cho các nạn nhân chất độc da cam và gia đình họ.

Có người hỏi:

"Điều gì khiến bác tự hào nhất sau gần nửa thế kỷ quân ngũ?"

Ông mỉm cười:

"Không phải quân hàm.

Mà là mình đã góp một phần nhỏ trong ngày đất nước được thống nhất."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn