Thượng tướng Võ Văn Tuấn
Theo Thượng tướng Võ Văn Tuấn, vào thời điểm trước năm 1990, việc liên lạc giữa Không quân và Hải quân chỉ là những thông báo ngắn. Mọi liên lạc giữa đất liền và hải đảo hầu như chỉ qua những lá thư theo tàu chở nhu yếu phẩm ra đảo. Do đó, thư khi ra đến đảo thì thường đã trễ, không đáp ứng kịp nhu cầu thông tin quân sự cũng như thông tin cá nhân từ gia đình tới các chiến sĩ. Vào năm 1988, đã có nhiều máy bay không quân bay ra Trường Sa, nhưng không đủ nhiên liệu bay lâu để ở lại trò chuyện với các chiến sĩ trên đảo. Để khắc phục những khó khăn đó, Thượng tướng Võ Văn Tuấn (khi đó là Thiếu tá - Phi đội trưởng phi đội 2, Trung đoàn Không quân 937, Sư đoàn Không quân 372, Quân chủng Phòng không – Không quân) được cấp trên giao nhiệm vụ và đồng chí Hồ Kim Tuấn (khi đó là Thượng úy) thực hiện chuyến bay liên lạc với bộ đội Trường Sa bằng vô tuyến điện. Thời bấy giờ, việc liên lạc được với phi công trên trời là một bước tiến rất lớn trong nỗ lực củng cố phương tiện quân sự hiện đại.
Để chuẩn bị cho nhiệm vụ đặc biệt quan trọng này, phi công Võ Văn Tuấn với đồng chí Hồ Kim Tuấn đã cùng lãnh đạo chỉ huy và đồng nghiệp chuẩn bị các bước một cách thận trọng và tỉ mỉ. Khi nói về những khó khăn của chuyến bay lịch sử này, Thượng tướng Võ Văn Tuấn cho biết: “Khó khăn đầu tiên là phi công nếu muốn liên lạc với chỉ huy ở đất liền thì cần thông qua một máy bay chuyển tiếp bay trên cao. Khoảng cách từ sân bay Phan Rang, tỉnh Ninh Thuận đến đảo Trường Sa là hơn 400km. Với cự ly đó, phi công không thể liên lạc trực tiếp với đất liền. Chuyến bay ra Trường Sa bắt buộc phải có thêm một máy bay vận tải quân sự A26, bay rất cao để chuyển tiếp thông tin. Liên lạc kiểu chuyển tiếp như vậy không thuận lợi cho phi công khi chuyến bay nảy sinh vấn đề phức tạp, cần nhận thông tin để xử lý trong thời gian ngắn. Khó khăn tiếp theo là thời tiết xấu. Khi tôi bay cách xa đất liền khoảng 200km thì bắt đầu có mây dông, hay còn gọi là mây tích điện. Những đám mây đó rất nguy hiểm. Bay vào trong những đám mây ấy, máy bay có thể bị hỏng, thậm chí là gặp tai nạn. Với quyết tâm cao, tôi tránh những đám mây tích điện đó bằng cách bay lên cao hơn 10.000m, vượt qua đỉnh đám mây. May mắn là tôi đã vượt qua vùng đó an toàn. Thông thường, nếu thời tiết xấu, phi công có thể quay về. Nhưng đây là nhiệm vụ đặc biệt, cho nên tổ bay của tôi khi ấy hạ quyết tâm, bằng mọi cách phải ra được đảo, liên lạc thành công với cán bộ, chiến sĩ trên đảo Trường Sa”.



