Thượng tướng Vũ Lăng
Giữa núi rừng Tây Bắc mùa mưa tầm tã, Vũ Lăng - Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 54, Trung đoàn Thủ đô có bộ râu quai nón hào hoa vốn thường được ví như một chàng công tử đất Thăng Long, giờ đây đã già xọm sau những tháng ngày chiến dịch. Nhưng cái “thẳng quao, thẳng xồm”, cái quyết liệt đến tận cùng trong anh thì chưa bao giờ suy suyển. Trận đánh đồn Đại Bục, mũi then chốt của cả chiến dịch là thử thách sinh tử.
Đêm đen sụp xuống, mưa như dội. Đội hình hành quân ngấm nước từ tóc đến gót. Nguyễn Tuân, Chính Hữu, Tô Hoài, những văn nghệ sĩ theo bộ đội cũng lầm lũi bám đội hình. Màn mưa kéo dài hàng giờ khiến đường suối trợ chiến có nguy cơ bị xóa sạch. Vũ Lăng nóng ruột. Đại đội trưởng Trần Phúc Ánh, lực lượng phải đến trước bảo vệ pháo vẫn biệt tích.Ba giờ sáng, pháo và sở chỉ huy đến chân đồi nhưng trợ chiến vẫn không có. Một quyết định liều lĩnh được đưa ra: Pháo binh phải lên chiếm lĩnh trận địa ngay, mặc cho phía sau vẫn bỏ ngỏ. Nỗi lo rừng sâu, đường tắc, lạc hướng nung cháy ruột gan Tiểu đoàn trưởng nhưng anh vẫn tin Phúc Ánh, người Đại đội trưởng thông minh và nghiêm cẩn nhất trung đoàn sẽ mở đường mà tới.Trời sáng. Địch từ đồn tỏa ra, hai tiểu đội có Tây chỉ huy đang tiến thẳng về trận địa pháo còn ngổn ngang. Lực lượng bảo vệ của ta chỉ vỏn vẹn một tiểu đội: vài cán bộ, năm trinh sát quân báo, một cận vệ, vài khẩu súng lẻ và sáu quả lựu đạn. Vũ Lăng trực tiếp chỉ huy. Anh dàn đội hình đánh chậm, đánh giữ, buộc địch không thể áp sát vào lòng trận địa.Sườn núi rung lên bởi tiếng Tôm-xông, Sten của địch; lựu đạn của ta nổ thưa thớt. Đạn cạn. Liên lạc báo thương vong. Văn nghệ sĩ Tô Hoài ép mình giữa hai rễ cây, người gầy như lá khô; Nguyễn Tuân thì to khỏe nên giấu được đầu lại hở mông, xoay đâu cũng lộ. Đạn đại liên xé gió bên tai, cắm lổn nhổn quanh gốc cây lớn.Địch giàn ngang chuẩn bị xung phong. Tên chỉ huy Pháp giơ tay khoát thúc quân. Giây phút ấy, cả sườn núi như nín thở.Và rồi, tiếng thét của Vũ Lăng xé toạc màn im lặng.Một tiếng thét làm rã rời chân quân địch. Lựu đạn ta nổ trước. Địch bắn loạn, bị chặn đứng. Đến tiếng thét xung phong thứ hai, cả trận địa, từ dân công, pháo thủ, trinh sát đến những người tay không cùng gầm lên như núi đổ. Âm thanh ấy vỡ tung, dội qua các vách đá như một cơn long trời. Quân địch hoảng loạn tháo chạy.Đúng lúc ấy, súng trung liên từ sau lưng địch nổ dõng dạc. Vũ Lăng sáng bừng mặt: “Phúc Ánh tới!”Đại đội trưởng Phúc Ánh hiện ra, người quắt lại như một cành khô, quần áo bùn đất khô rồi lại ướt, nón rách tả tơi. Anh đứng nghiêm báo cáo: “Chúng tôi có tội”. Ánh mắt đỏ hoe. Vũ Lăng im lặng nhìn anh, chỉ nói nhẹ: “Về vị trí chuẩn bị ngay”.Từ phút ấy, thế trận hoàn toàn đảo chiều.16 giờ, pháo ta khai hỏa. Lô cốt địch đổ sụp từng tảng, súng máy câm hẳn. Sau 20 phút, đột phá khẩu mở. Một quả pháo rơi trúng trung tâm đồn, lửa bốc phừng phừng. Vũ Lăng ra lệnh xung phong. Chỉ 35 phút, đồn Đại Bục bị diệt gọn.Đêm ấy, mừng công chiến thắng, ánh đèn đất và rượu Tây bừng lên bên tiếng cười khản đặc của bộ đội, của văn nghệ sĩ, của những con người vừa bước qua cái chết trong gang tấc. Nhưng ai cũng nói về kỳ tích “Tiếng thét Vũ Lăng”.


