Thượng Uý - Hoàng Túy
Hoàng Túy vẫn còn nhớ như in những ngày đầu đặt chân sang Campuchia làm nhiệm vụ, khi rừng núi còn ngổn ngang dấu tích chiến tranh và lòng người đầy nỗi lo âu. Trong bao kỷ niệm ấy, điều khiến anh xúc động nhất chính là lần đầu gặp gỡ những người dân bản địa ở một ngôi làng nhỏ ven sông. Hôm đó, đơn vị của anh hành quân qua khu vực được cho là còn tàn quân ẩn náu, nên ai cũng căng thẳng. Thế nhưng khi thấy bóng những người lính Việt Nam xuất hiện, một nhóm người dân Campuchia – già có, trẻ có – đã mạnh dạn tiến lại gần, đôi mắt họ ánh lên niềm hy vọng xen lẫn cảnh giác. Một cụ già gầy gò, chân trần, dùng đôi tay run run dâng cho anh nửa quả dừa, như một cách bày tỏ sự biết ơn và mong muốn được che chở. Khoảnh khắc ấy khiến Hoàng Túy vô cùng xúc động, bởi giữa thời khắc khó khăn nhất, tình người lại sáng lên chân thật và giản dị đến thế.
Tối hôm đó, đơn vị tạm nghỉ trong làng. Người dân mang cơm, nước và cả những món ăn truyền thống đơn sơ mời bộ đội. Họ không nói nhiều, chỉ trao nhau ánh mắt và nụ cười – thứ ngôn ngữ vượt qua mọi rào cản quốc gia. Chính sự chân thành ấy đã tiếp thêm cho Hoàng Túy và đồng đội sức mạnh để tiếp tục nhiệm vụ. Nhiều năm trôi qua, ký ức về buổi gặp gỡ người bản địa hôm ấy vẫn luôn nằm trọn trong trái tim anh, như minh chứng rằng dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, tình người vẫn là điều đẹp đẽ nhất



