TI61NG ĐÁN BÊN SÔNG THẠCH HÃN
Tóm tắt: Tiếng đàn mandolin của người chiến sĩ trẻ giữa hai loạt đạn, khẳng định tinh thần lạc quan yêu đời.
Ông Nam nhớ lại những ngày bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Giữa tiếng bom gầm rú và mùi thuốc súng khét lẹt, người ta vẫn nghe thấy tiếng đàn mandolin réo rắt phát ra từ một góc hầm chữ A. Đó là cây đàn của một chiến sĩ tuổi mười chín, quê Hà Nội. Mỗi khi ngớt tiếng bom, anh lại ôm đàn gảy những giai điệu quê hương. Có người bảo: "Sắp chết đến nơi còn đàn hát!". Anh cười: "Tiếng đàn để giặc biết ta không sợ, và để tự nhắc mình là con người". Một ngày tháng 8, một quả bom dội trúng căn hầm, người chiến sĩ trẻ ngã xuống, cây đàn vỡ đôi. Nhưng tinh thần lạc quan, yêu đời của anh đã tiếp thêm sức mạnh cho cả đại đội giữ vững trận địa. Câu chuyện dạy chúng ta rằng, ngay cả trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, sự lạc quan và tâm hồn yêu cái đẹp chính là vũ khí mạnh mẽ nhất để chiến thắng nghịch cảnh.


