TIẾN VÀO SÀI GÒN TRONG BIỂN CỜ HOA
Câu chuyện khắc họa hình ảnh đoàn quân giải phóng tiến vào Sài Gòn trong ngày lịch sử 30/4/1975, giữa biển cờ hoa và tình cảm nồng ấm của nhân dân, qua hồi ức xúc động của cựu chiến binh Phạm Thanh Tịnh.
Sau khi giải phóng Trảng Bàng, đoàn quân của Phạm Thanh Tịnh gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Mệnh lệnh tiến vào Sài Gòn được truyền xuống nhanh chóng. Ai cũng hiểu rằng, chặng đường phía trước là chặng đường cuối cùng của cuộc kháng chiến kéo dài suốt mấy chục năm.
Buổi sáng tiến vào Sài Gòn, không khí khác hẳn những ngày chiến đấu trước đó. Dù vẫn giữ đội hình chiến đấu nghiêm ngặt, nhưng trong lòng người lính đã xuất hiện một cảm giác rất đặc biệt – cảm giác của chiến thắng đang đến gần. Khi những con đường dẫn vào nội đô hiện ra, Phạm Thanh Tịnh không khỏi xúc động trước cảnh tượng trước mắt.
Cờ giải phóng xuất hiện ngày một nhiều. Ban đầu là vài lá cờ treo trước hiên nhà, sau đó là những dãy cờ nối tiếp nhau dọc các tuyến phố. Người dân đứng chật hai bên đường, vẫy tay chào bộ đội. Có người bật khóc, có người cười rạng rỡ, có người chỉ lặng lẽ chắp tay như muốn nói lời cảm ơn. Cả thành phố như một biển cờ hoa rực rỡ.
Phạm Thanh Tịnh nhớ rất rõ ánh mắt của những người dân Sài Gòn hôm ấy. Đó là ánh mắt của sự giải thoát, của niềm tin được hồi sinh sau bao năm sống trong chiến tranh và chia cắt. Người lính hiểu rằng, chính những ánh mắt ấy là phần thưởng lớn nhất cho sự hy sinh của mình và đồng đội.
Đoàn quân tiến chậm lại giữa dòng người đông đúc. Không còn tiếng súng, không còn bom đạn. Thay vào đó là tiếng gọi nhau, tiếng cười nói, tiếng bước chân hòa vào nhau tạo nên âm thanh của hòa bình. Phạm Thanh Tịnh nhìn quanh, thấy nhiều đồng đội lặng lẽ lau nước mắt. Những giọt nước mắt không phải của đau thương, mà của niềm vui vỡ òa.
Có những em nhỏ chạy theo đoàn quân, đưa tay chạm vào ba lô, khẩu súng, như muốn chắc chắn rằng đây là sự thật. Có những bà mẹ nắm tay người lính thật chặt, run run nói lời cảm ơn. Những hình ảnh ấy khắc sâu vào tâm trí Phạm Thanh Tịnh, trở thành ký ức không thể phai mờ.
Trong biển cờ hoa ấy, người lính vẫn giữ kỷ luật, vẫn sẵn sàng nhận nhiệm vụ mới. Bởi ông hiểu rằng, chiến thắng chỉ thật sự trọn vẹn khi trật tự, an ninh được giữ vững, khi người dân được sống yên bình ngay từ ngày đầu tiên của hòa bình.
Khi đoàn quân dừng chân, Phạm Thanh Tịnh ngẩng nhìn bầu trời Sài Gòn trong xanh lạ thường. Ông thầm nghĩ đến những đồng đội đã không kịp chứng kiến ngày này. Chính sự hy sinh của họ đã làm nên biển cờ hoa hôm nay. Trong niềm vui chiến thắng, người lính không quên dành một khoảng lặng trong tim để tưởng nhớ.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc lại ngày tiến vào Sài Gòn, cựu chiến binh Phạm Thanh Tịnh vẫn gọi đó là ngày đẹp nhất của đời lính. Không phải vì chiến công, mà vì ông đã được chứng kiến khoảnh khắc nhân dân và bộ đội hòa làm một, trong niềm vui thống nhất non sông.



