Bài viết

TIẾNG BỘC PHÁ TRÊN ĐỈNH NÚI THÀNH

Đồng Nai17/08/2026Xã Mường Xén (Đoàn xã Mường Xén)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm 25 tháng 5 năm 1965, vùng biển Chu Lai (Quảng Nam) chìm trong một không gian đặc quánh mùi muối biển hòa lẫn mùi dầu mỡ quân sự. Chỉ mới nửa tháng trước, Sư đoàn 9 Thủy quân Lục chiến Mỹ – đơn vị sừng sỏ được mệnh danh là "Thiên thần xanh" của quân đội Hoa Kỳ – đã ồ ạt đổ bộ lên đây. Chúng dựng nên một căn cứ khổng lồ với xe tăng, pháo hạm và máy bay hiện đại. Tên chỉ huy Mỹ tuyên bố ngạo mạn rằng: Chu Lai sẽ là "bức tường thép" bất khả xâm phạm, và bất kỳ lực lượng Việt Cộng nào dám bén mảng đến gần đều sẽ bị san phẳng.

Chỉ cách căn cứ Chu Lai chưa đầy vài ki-lô-mét là đỉnh Núi Thành – một ngọn núi đá vôi nằm nhô cao như một chiếc lưng rùa giữa vùng đồng bằng ven biển. Trên đỉnh núi ấy, đại đội Thủy quân Lục chiến Mỹ đã thiết lập một trận địa cố thủ kiên cố với ba lớp rào thép gai, bãi mìn dày đặc và hệ thống hỏa lực cực mạnh.

Thế nhưng, chính trong đêm tối thăm thẳm ấy, dưới chân Núi Thành, một lực lượng nhỏ bé gồm các chiến sĩ thuộc Đại đội 2 (Tiểu đoàn 70) và đội dân quân du kích Quảng Nam đang âm thầm áp sát. Nhiệm vụ của họ vô cùng nặng nề nhưng cũng đầy kiêu hãnh: Đánh trận đầu thắng Mỹ, trả lời cho cả nước biết ta có thể đánh và thắng Mỹ hay không.

Trong số những chiến sĩ tham gia trận đánh đêm ấy, Võ Thành Xung – người con đất Quảng mới tròn 20 tuổi – được giao nhiệm vụ đánh quả bộc phá mở màn.

Đêm miền Trung ngột ngạt. Bầu trời Chu Lai liên tục bị xé rách bởi những quầng sáng chói lúa từ đèn dù Mỹ. Đèn pha từ các xe hỏa lực rọi quét liên tục qua các sườn dốc. Để tiếp cận được vị trí cố thủ của địch, Xung cùng các đồng đội đã cởi phăng chiếc áo quân phục, lấy bùn đất trộn với than nhọ bôi khắp người để ngụy trang.

Họ trườn đi bằng khuỷu tay và đầu gối, nhích từng xentimét trên mặt đá vôi sắc nhọn. Đá nhọn đâm vào da thịt rướm máu, nhưng không một ai phát ra tiếng động. Xung ôm chặt khối bộc phá nặng gần 10kg bọc kín trong dải vải bạt. Mỗi lần đèn dù bùng sáng trên không, anh lại nằm ép sát thân mình vào vách đá, hòa lẫn hoàn toàn vào màu bóng tối của núi rừng.

Khoảng cách từ chân núi lên đến hàng rào dây thép gai thứ nhất tưởng chừng như dài vô tận. Trước mặt Xung là ba lớp rào bùng nhùng, xen kẽ là các bãi mìn lá, mìn hướng nổ gài chật nịt. Lính Mỹ trên đỉnh núi vừa nhai kẹo cao su, vừa xả những loạt súng đại liên định kỳ xuống các sườn dốc để uy hiếp.

1 giờ 30 phút sáng ngày 26 tháng 5. Lệnh tấn công được truyền bằng một tiếng huýt gió nhẹ như tiếng chim đêm.

Võ Thành Xung nhoài người lên. Anh khéo léo dùng lưỡi xẻng nhỏ gạt nhẹ từng lớp đất đá, vô hiệu hóa ngòi nổ của hai quả mìn lá ngay dưới chân. Bằng sự uyển chuyển và dũng cảm phi thường, anh chui qua khe hở của lớp rào thép gai cuối cùng, áp sát chiếc lô kô trung tâm – nơi khẩu đại liên 12,8mm của địch đang chĩa nòng ra ngoài.

Giữa khoảnh khắc ranh giới giữa cái chết và sự sống mong manh trong gang tấc, Võ Thành Xung nhổm người dậy, giật mạnh ngòi nổ nụ xòe. Khối bộc phá xè xè nhả khói trắng. Anh lao người nhét thẳng khối thuốc nổ vào lỗ châu mai của chiếc lô kô rồi gieo mình xuống gờ đá thấp.

ÙNG...!

Một tiếng nổ rầm trời rung chuyển toàn bộ đỉnh Núi Thành. Cột lửa cam rực bùng lên xé tan màn đêm, hất văng mảng bê tông của chiếc lô kô địch. Tiếng nổ bộc phá của Võ Thành Xung chính là hiệu lệnh tiến công mở màn.

"Thừa thắng xông lên! Diệt Mỹ! Diệt Mỹ!" – Tiếng hô vang xé rách không gian của các chiến sĩ Đại đội 2 dội lại từ vách đá.

Từ khắp các hướng, các mũi tiến công của ta như những mũi đao lao thẳng vào trận địa địch. Bộc phá, lựu đạn và tiếng súng AK nổ giòn giã. Lính Thủy quân Lục chiến Mỹ bị bất ngờ, hoảng loạn xả súng hỗn loạn. Trong ánh lửa bộc phá chập chờn, các chiến sĩ Quảng Nam "bám thắt lưng địch mà đánh", áp sát cự ly gần để vô hiệu hóa hỏa lực pháo binh và không quân đối phương.

Trận đánh diễn ra vô cùng quyết liệt nhưng chỉ kéo dài vỏn vẹn trong 30 phút. Đúng 2 giờ sáng, lá cờ "Quyết thắng" của quân ta đã tung bay kiêu hãnh trên đỉnh hầm chỉ huy địch trên đỉnh Núi Thành. Toàn bộ một đại đội Thủy quân Lục chiến Mỹ sừng sỏ bị tiêu diệt gọn.

Trời rạng sáng. Khói bom tan dần trên đỉnh Núi Thành, nhường chỗ cho ánh bình minh đỏ rực chiếu xuống dải bờ biển Chu Lai.

Trận thắng Núi Thành đêm 26 tháng 5 năm 1965 đã đi vào lịch sử như một mốc sơn chói lọi. Tiếng bộc phá của Võ Thành Xung và các đồng đội đêm ấy không chỉ là một chiến công quân sự, mà đã đập tan huyền thoại "sức mạnh bất khả xâm phạm" của đế quốc Mỹ. Nó trở thành câu trả lời đanh thép bằng thực tiễn cho toàn thể nhân dân hai miền Nam - Bắc: Việt Nam hoàn toàn có thể đánh thắng Mỹ.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Núi Thành hôm nay đã trở thành một vùng công nghiệp sầm uất, xanh tươi bên bờ biển miền Trung. Nhưng tượng đài Núi Thành đứng sừng sững trên đỉnh núi năm xưa vẫn mãi là chứng nhân lịch sử thiêng liêng, nhắc nhở thế hệ hôm nay về ngọn lửa tri ân, về lòng quả cảm và khí chất "Trung dũng kiên cường, đi đầu diệt Mỹ" của một thời hoa lửa bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn