Bài viết

TIẾNG BOM NĂM ẤY, NGỌN LỬA CÒN ĐÂY

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG BOM NĂM ẤY, NGỌN LỬA CÒN ĐÂY

Có những câu chuyện lịch sử không nằm trong những trang sách dày, cũng không được khắc ghi bằng những tượng đài đồ sộ, mà được lưu giữ trong ký ức của những con người bình dị đã từng đi qua chiến tranh. Mỗi lần được lắng nghe họ kể chuyện, tôi lại cảm nhận sâu sắc rằng độc lập, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt, sự hy sinh và cả những lần đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Trong những nhân chứng lịch sử mà tôi có dịp được gặp gỡ, câu chuyện của bác Đồng Ngọc Lan – người con của thôn Đông, xã Tiên Lục – đã để lại trong tôi nhiều xúc động và suy ngẫm.

Bác Đồng Ngọc Lan sinh năm 1961. Khi đất nước vừa bước qua cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, biên giới phía Bắc lại dậy sóng bởi cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, người thanh niên Đồng Ngọc Lan khi ấy đã khoác lên mình màu áo lính, lên đường thực hiện nghĩa vụ bảo vệ biên cương của đất nước.

Gặp bác hôm nay, tôi khó có thể hình dung rằng người đàn ông với mái tóc đã điểm bạc, giọng nói điềm đạm và nụ cười hiền hậu ấy lại từng trải qua những tháng ngày bom đạn khốc liệt. Thế nhưng, trong ánh mắt của bác, tôi vẫn thấy hiện lên sự kiên cường và bản lĩnh của một người lính năm xưa.

Ngồi trong căn nhà giản dị ở thôn Đông, bác chậm rãi kể lại những ngày tháng nơi biên giới. Đó là quãng thời gian đầy gian khổ. Thiếu thốn về vật chất, điều kiện sinh hoạt vô cùng khó khăn, nhưng không gì khiến những người lính trẻ khi ấy nao núng. Họ sống với nhau như anh em một nhà, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô và cùng mang trong tim một niềm tin duy nhất: quyết tâm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Kỷ niệm khiến bác nhớ nhất là một lần đơn vị đang thực hiện nhiệm vụ thì quân địch bất ngờ thả bom. Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, rồi những tiếng nổ vang lên liên tiếp khiến mặt đất rung chuyển. Khói bụi mù mịt, đất đá văng tung tóe khắp nơi.

Trong giây phút sinh tử ấy, bác và đồng đội lập tức tìm nơi trú ẩn. Mọi việc diễn ra chỉ trong tích tắc. Bác kể rằng khi ấy trong đầu không còn nghĩ đến bản thân mình nữa, chỉ biết phải thật bình tĩnh, phải sống để tiếp tục chiến đấu và bảo vệ đồng đội.

Sau những đợt bom dội xuống, nhìn lại xung quanh, cảnh vật đã bị tàn phá nặng nề. Nhiều vị trí bị san phẳng, cây cối đổ ngổn ngang. Điều kỳ diệu là bác và đồng đội vẫn an toàn. Đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại, bác vẫn không khỏi xúc động. Đó là lần bác cảm nhận rõ nhất sự mong manh của sự sống và càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình.

Lắng nghe câu chuyện của bác Đồng Ngọc Lan, tôi chợt hiểu rằng chiến tranh không chỉ là những con số, những mốc thời gian hay những trận đánh được ghi trong sử sách. Chiến tranh hiện hữu trong ký ức của những con người đã trực tiếp đi qua nó. Đó là ký ức về những ngày sống giữa bom đạn, là nỗi nhớ quê hương, là tình đồng chí, đồng đội, là ý chí kiên cường không chịu khuất phục trước kẻ thù.

Những người lính như bác Đồng Ngọc Lan đã đi qua tuổi trẻ của mình trong gian khổ, đối mặt với hiểm nguy để đổi lấy sự bình yên cho hôm nay. Nếu không có sự dũng cảm và tinh thần yêu nước của họ, sẽ không có một đất nước Việt Nam hòa bình, phát triển; sẽ không có những thế hệ trẻ được lớn lên trong điều kiện học tập, lao động và cống hiến thuận lợi như hiện nay.

Là một người con của quê hương Tiên Lục, tôi cảm thấy vô cùng tự hào khi trên mảnh đất mình đang sống vẫn có những con người bình dị nhưng mang trong mình những câu chuyện lớn lao của lịch sử dân tộc. Bác Đồng Ngọc Lan không phải là một nhân vật nổi tiếng trên báo chí hay sách vở, nhưng trong tôi, bác là một nhân chứng lịch sử đáng kính. Cuộc đời và những ký ức của bác chính là những trang sử sống động giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của độc lập, tự do và trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước.

“Câu chuyện thời hoa lửa” của bác Đồng Ngọc Lan khép lại, nhưng những điều mà câu chuyện ấy để lại trong tôi vẫn còn nguyên vẹn. Đó là lòng biết ơn sâu sắc đối với thế hệ cha anh đã không tiếc tuổi xuân vì Tổ quốc; là niềm tự hào về truyền thống yêu nước của dân tộc Việt Nam; và hơn hết là lời nhắc nhở mỗi người trẻ hôm nay phải biết sống có trách nhiệm, biết trân trọng hòa bình, ra sức học tập, lao động và cống hiến để tiếp nối xứng đáng những giá trị mà các thế hệ đi trước đã dày công vun đắp.

Mỗi nhân chứng lịch sử là một ngọn lửa ký ức. Và ngọn lửa ấy, qua câu chuyện của bác Đồng Ngọc Lan, sẽ tiếp tục được truyền lại cho thế hệ hôm nay và mai sau, để chúng ta luôn ghi nhớ rằng hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng lòng yêu nước, bằng ý chí kiên cường và bằng sự hy sinh thầm lặng của biết bao người con đất Việt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn