Tiếng Bom Rơi Còn Vang Vọng Bi Tráng
Bài viết khắc họa chân thực về những mất mát nơi chiến trường và nỗi ám ảnh tâm lý dai dẳng của người lính khi trở về thời bình.
Mùi khét của thuốc súng lẩn khuất trong từng gốc cây, ngọn cỏ. Đồng đội ngã xuống ngay trước mắt, máu nhuộm đỏ cả một vạt rừng chiều. Chúng tôi không có thời gian để khóc, chỉ biết cắn răng tiến lên phía trước. Khói đạn pháo mù mịt che khuất cả bầu trời, tiếng bom dội xuống đất rung chuyển như xé toạc màng nhĩ. Chúng tôi hành quân qua những cánh rừng già rậm rạp, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc mỏng manh. Ngày tháo balo về với gia đình, giọt nước mắt lăn dài trên gò má của mẹ. Hòa bình mang lại nụ cười cho mọi người, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt người lính cũ là những khoảng trống khó có thể lấp đầy. Tiếng sấm chớp của cơn mưa mùa hè bất chợt làm tôi hoảng hốt, theo phản xạ muốn tìm nơi ẩn nấp. Tâm lý tôi vẫn như đang ở trên chiến hào năm nào. Những tổn thương tinh thần hậu chiến là một cuộc chiến khác, âm thầm mà khốc liệt không kém. Đêm về, những giấc mơ lại đưa tôi quay về chiến trường xưa. Tiếng la hét, tiếng nổ chát chúa vang lên trong tâm trí khiến tôi giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm áo. Hội chứng chấn thương tâm lý bám riết lấy tôi như một cái bóng không thể rũ bỏ. Dẫu vậy, phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ không cho phép tôi gục ngã. Tôi tìm niềm vui trong lao động, trong những cuộc hội ngộ cùng anh em cựu chiến binh, cùng nhau ôn lại chuyện cũ để vơi đi nỗi nhớ.



