Bài viết

Tiếng Búa Nhịp Nhàng Trên Lưng "Thần Chết"

Hưng Yên01/01/2026Lê Thu Thảo (xã Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phá bom nổ chậm là công việc hằng ngày của chúng tôi, nhưng mỗi lần đối mặt với một quả bom mới, cảm giác vẫn như lần đầu tiên: hồi hộp và tĩnh lặng đến lạ thường. Bom Mỹ có rất nhiều loại, nhưng đáng sợ nhất là những quả bom nổ chậm nằm sâu dưới lòng đất, chỉ chờ một rung động nhỏ từ tiếng xe qua để phát nổ. Nhiệm vụ của chúng tôi là phải vô hiệu hóa "thần chết" trước khi đoàn xe chi viện tới.

Tôi nhớ có lần phải phá một quả bom tạ nằm ngay giữa tim đường ở ngã ba Đồng Lộc. Tôi cầm chiếc búa nhỏ và cái đục, từ từ gạt từng lớp đất. Không gian xung quanh yên lặng đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập và tiếng gió rít qua những cành cây cháy sém. Tôi phải dùng búa gõ nhẹ vào vỏ bom để cảm nhận nhịp nổ của nó. Chỉ cần sai một ly, một nhịp búa quá mạnh, tất cả sẽ tan thành mây khói.

Đồng đội đứng ở xa, ai nấy đều nín thở theo dõi từng cử động của tôi. Khi ngòi nổ được rút ra, tôi đổ gục xuống vì mồ hôi và sự căng thẳng, nhưng lòng lại trào dâng một niềm vui sướng vô hạn. Chúng tôi là những cô gái tuổi đôi mươi, vốn sợ sâu bọ, sợ bóng tối, nhưng trước vận mệnh của con đường, chúng tôi trở nên gan lì đến lạ kỳ. Phá bom không phải là liều mạng, mà là dùng cái đầu tỉnh táo và đôi tay khéo léo để giành giật sự sống từ tay tử thần, giữ cho mạch máu giao thông của Tổ quốc không bao giờ bị cắt đứt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn