Tiếng búa trong lò rèn ấy
Vào thời chiến tranh ác liệt, ở một miền quê ven sông có người thợ rèn tên Bảy. Xưởng rèn nhỏ của ông nằm cuối làng, ngày thường chỉ làm cuốc, liềm và dao kéo cho bà con. Nhưng khi đất nước lâm nguy, tiếng búa trong lò rèn ấy vang lên suốt ngày đêm để phục vụ kháng chiến. Ông Bảy cùng vài thanh niên trong làng sửa chữa nông cụ, rèn thêm cuốc xẻng, làm cáng cứu thương và nhiều vật dụng cần thiết gửi ra tiền tuyến. Lửa trong lò cháy đỏ rực, tia lửa bắn tung như muôn ngàn cánh hoa sáng giữa màn đêm. Người dân đi ngang thường nói vui: “Lò rèn nhà ông Bảy nở hoa lửa suốt bốn mùa.” Một đêm mưa to gió lớn, tin báo cầu tre đầu làng bị hư hỏng, đoàn dân công sáng mai không thể qua sông vận chuyển hàng. Nghe vậy, ông Bảy lập tức mang dụng cụ ra sửa. Dưới mưa lạnh, ông cùng trai tráng đóng đinh, ghép ván đến gần sáng mới xong. Khi đoàn người qua cầu an toàn, ai nấy đều cảm phục tấm lòng của ông. Chiến tranh kết thúc, tiếng búa rèn trở lại nhịp quen thuộc của cuộc sống yên bình. Ông Bảy lại làm lưỡi cày, con dao, chiếc cuốc cho bà con sản xuất. Nhưng với dân làng, mỗi nhát búa của ông đều gợi nhớ một thời gian khó mà nghĩa tình. Câu chuyện về ông Bảy cho thấy trong thời hoa lửa, không chỉ ngoài mặt trận mới có anh hùng. Ngay nơi hậu phương, những con người lao động bình dị cũng góp sức mình, giữ cho ngọn lửa yêu nước luôn cháy sáng.



