Tiếng bước chân trên con đường cũ
Tiếng bước chân của đoàn quân năm nào vẫn trở về trong ký ức mỗi khi bác đi trên một con đường đất.
Những năm tháng quân ngũ đã đi qua rất lâu nhưng bác Thắng vẫn nhớ âm thanh của những bước chân nối tiếp nhau trên đường.
Mỗi buổi hành quân thường bắt đầu từ rất sớm. Khi trời còn chưa sáng rõ, mọi người đã chuẩn bị hành trang. Những chiếc ba lô được kiểm tra cẩn thận, đôi giày được buộc chắc rồi từng người nối tiếp nhau lên đường.
Có những chặng đường kéo dài hàng giờ. Đường đất khi khô thì đầy bụi, khi mưa lại trơn trượt. Đôi chân mỏi dần nhưng bước chân vẫn phải giữ nhịp.
Điều bác nhớ nhất không phải là con đường dài bao nhiêu mà là cảm giác đi giữa những người đồng đội. Mỗi người mang một quê hương, một hoàn cảnh, nhưng cùng chung một nhiệm vụ.
Nhiều năm sau, bác có dịp trở lại một vùng quê có con đường đất tương tự. Tiếng bước chân của người dân đi trên đường khiến ký ức cũ trở về.
Bác nhận ra tuổi trẻ đã đi qua, nhưng những con đường năm xưa vẫn còn nguyên trong tâm trí.



