Bài viết

Tiếng Bước Chân Trên Sân Đất Buổi Sáng Sớm

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Tiếng Bước Chân Trên Sân Đất Buổi Sáng Sớm

Năm 1969, trong một ngôi nhà nằm sát bìa làng, mỗi sáng sớm đều có tiếng bước chân đi qua sân đất trước khi mặt trời lên hẳn. Tiếng bước không vội, không dừng, cứ đều đều như một thói quen không bao giờ thay đổi.

Người trong nhà quen đến mức chỉ cần nghe là biết “ngày mới đã bắt đầu”.

Ông Quang là người đi những bước chân đó.

Ông không nói mình đi đâu. Chỉ mỗi sáng đều đi một vòng quanh sân, rồi ra cổng, đứng một lúc, rồi quay lại.

Có người hỏi:
“Sao ông đi hoài vậy?”

Ông đáp:
“Để biết nhà còn nguyên.”

Năm 1970, chiến tranh khiến nhiều đêm mất ngủ, nhiều sáng không còn yên tĩnh như trước. Nhưng ông Quang vẫn giữ thói quen đi bộ mỗi sáng.

Dù có hôm trời còn sương dày, hay xa xa có tiếng động lạ.

Năm 1971, có một buổi sáng, sân đất bị bom rung nhẹ từ xa, dấu chân cũ bị xóa đi một phần.

Ông Quang đứng nhìn rất lâu.

Rồi ông đi lại, từng bước như đếm lại chính mình.

Năm 1972, con trai ông hỏi:

“Ba đi vậy để làm gì?”

Ông đáp:
“Để biết mình còn bước được.”

Con trai cười:
“Biết rồi mà.”

Ông lắc đầu:
“Không phải biết bằng lời.”

Năm 1973, có những buổi sáng không còn yên lặng như trước. Nhưng ông Quang vẫn đi.

Một người hàng xóm hỏi:

“Nếu một ngày không đi thì sao?”

Ông trả lời:
“Thì sân sẽ lạ với mình.”

Năm 1974, sức ông yếu hơn. Bước chân chậm lại, nhưng vẫn không bỏ.

Con trai nói:
“Để con đi thay ba cũng được.”

Ông lắc đầu:

“Không ai đi thay được bước chân của mình.”

Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Sân nhà yên hơn, không còn tiếng xa xăm khó đoán. Buổi sáng có ánh nắng rõ ràng hơn trước.

Một buổi sớm, con trai ông từ xa trở về.

Anh đứng nhìn sân đất.

“Giờ còn cần đi nữa không ba?” anh hỏi.

Ông Quang gật đầu.

Ông bước ra sân.

Những dấu chân cũ vẫn còn mờ, lẫn trong đất.

Ông đi chậm rãi một vòng.

Rồi nói:

“Ngày xưa, mỗi bước đi là để chắc rằng mình vẫn còn sống trong một nơi chưa bị lấy mất.”

Anh im lặng.

Ông tiếp:

“Bây giờ không còn như vậy nữa… nhưng mình vẫn cần biết là mình còn thuộc về nơi này.”

Gió sớm thổi qua sân.

Tiếng bước chân không còn nặng nề như trước, nhưng vẫn đều, vẫn thật.

Vì có những con đường không cần dài hay xa,

chỉ cần đủ để con người nhận ra rằng mình vẫn còn đứng trong chính cuộc đời của mình, sau tất cả những năm tháng không chắc chắn đã từng đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn