Tiếng Cầm Ca Giữa Rừng Già: Bản Hùng Ca Màu Phượng Vĩ- Trương Thị Kim Ngân DD11D
Tiếng Cầm Ca Giữa Rừng Già: Bản Hùng Ca Màu Phượng Vĩ
Mùa khô năm 1971. Cung đường Trường Sơn không có lấy một bóng mát. Những cánh rừng đại ngàn trơ trụi vì chất độc hóa học và những trận bom rải thảm, đất đá bị xới tung lên, đỏ quạch như một vết thương chưa lành. Lan cùng tiểu đội nữ thanh niên xung phong của mình đã bám trụ ở trọng điểm này suốt sáu tháng ròng. Công việc của họ là "đếm bom", là lấp hố cho xe qua, là dùng thân mình làm cọc tiêu sống giữa đêm tối mịt mù.
Khát vọng xanh giữa vùng đất chết
Buổi chiều hôm đó, sau một trận oanh tạc dữ dội, bụi cuốn mù mịt che cả mặt trời. Khi chiếc OV-10 cuối cùng rút đi, trả lại sự im lặng rợn người, Lan ngồi bệt xuống một gốc cây đã cháy sém. Đôi bàn tay vốn dĩ để cầm bút viết những bài văn điểm cao, giờ đây đầy những vết chai sần và móng tay lấm lem đất đỏ.
Cô run run mở chiếc túi vải sờn, lấy ra cuốn sổ tay cũ kỹ. Giữa những trang giấy mỏng là một nhành phượng vĩ khô ép chặt. Cánh hoa đã mất đi sắc đỏ thắm, chỉ còn lại màu nâu trầm của thời gian, nhưng với Lan, nó vẫn rực cháy như ngày cô rời cổng trường trung học.
Lời thề dưới gốc phượng: Lan nhớ về ngày đó, tiếng ve kêu râm ran và đám bạn cùng lớp tranh nhau ký tên lên áo trắng. Họ hứa sẽ cùng nhau trở về, sẽ cùng đi dưới hàng phượng vĩ phố cũ để nghe lại tiếng chuông trường.
Thực tại nghiệt ngã: Nhưng giờ đây, những người bạn ấy mỗi người một ngả. Người ở rừng sâu, người ngoài biển đảo. "Hoa lửa" của Lan bây giờ không còn là cánh phượng rơi trên sân trường, mà là những quầng lửa hỏa châu rực lên mỗi đêm, là sức nóng hầm hập của lòng đất sau mỗi đợt pháo kích.
Giai điệu thắt chặt những tâm hồn
Bỗng nhiên, một âm thanh lạ lùng vang lên, len lỏi qua những vách đá tai mèo. Tiếng đàn guitar. Không phải tiếng nổ, không phải tiếng thét, mà là âm thanh của hòa bình.
Lan nhìn về phía binh trạm, nơi một đoàn xe vận tải vừa dừng lại tranh thủ tiếp nhiên liệu. Một anh lính trẻ, gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ và vương đầy dầu mỡ, đang tựa lưng vào lốp xe đại xa, tay gảy điệu bolero trầm mặc. Anh hát về một bến sông, về mẹ, về người em gái nơi hậu phương.
Tiếng hát ấy như một dòng suối mát lạnh dội vào tâm hồn khô héo của những cô gái trẻ. Một người trong tiểu đội Lan bắt đầu bắt nhịp, rồi cả nhóm cùng hát. Họ hát như chưa bao giờ được hát, tiếng ca vút cao, hòa vào gió ngàn, át đi cả tiếng động cơ và tiếng bom nổ chậm từ xa. Trong khoảnh khắc ấy, không còn ranh giới giữa cái chết và sự sống, chỉ còn lại âm nhạc và tình đồng chí thâm sâu.
Đêm trắng và những ánh sao rơi
Khi màn đêm buông xuống, "cuộc chiến thực sự" của các cô gái bắt đầu. Xe phải qua trọng điểm. Lan đứng sát mép hố bom, khoác lên mình chiếc áo trắng đã cũ để làm dấu cho xe vượt qua vùng nguy hiểm.
Đoàn xe chuyển bánh, ánh đèn gầm le lói chỉ đủ soi rõ mặt bùn. Khi chiếc xe của anh lính chơi đàn đi ngang qua, anh nghiêng đầu ra cửa sổ, tung về phía Lan một chiếc lương khô và một nụ cười rạng rỡ: — "Hẹn gặp lại ở ngày chiến thắng nhé, cô gái phượng vĩ!"
Lan vẫy tay chào, bóng chiếc xe dần khuất sau khúc cua tử thần. Cô biết, có thể ngày mai họ sẽ chẳng còn gặp lại, nhưng nụ cười ấy và tiếng đàn chiều nay đã trở thành một phần di sản của tuổi trẻ.
Vĩ thanh
Thời hoa lửa của họ là vậy. Họ không chỉ sống bằng cơm gạo, mà sống bằng lý tưởng và những giấc mơ lãng mạn đến vô cùng. Họ bước vào cuộc chiến không phải với trái tim chai sạn, mà với tâm hồn nhạy cảm nhất, biết yêu từng nhành hoa dại, biết quý từng tiếng đàn. Chính cái sự "lãng mạn giữa bom đạn" ấy đã biến những cô gái, chàng trai mười tám đôi mươi thành những tượng đài bất tử, những đóa hoa rực rỡ nhất nảy mầm từ trong tro bụi.



