TIẾNG CẠO NỒI CƠM CHÁY
TIẾNG CẠO NỒI CƠM CHÁY
Bữa tối hôm ấy chỉ còn ít cơm độn sắn nấu trong chiếc xoong nhôm cháy đen đáy.
Sau khi chia cơm cho cả tiểu đội, anh Nam ngồi cạo lớp cơm cháy vàng dưới đáy nồi.
Tiếng thìa nhôm chạm vào xoong kêu “keng… keng…” vang khẽ giữa căn hầm yên tĩnh.
Một chiến sĩ trẻ vừa nhai miếng cơm cháy vừa cười: “Mai hòa bình chắc em ăn hết nguyên nồi.”
Anh Nam bật cười rồi bẻ đôi phần cơm cháy của mình đưa cho đồng đội ngồi cạnh.
Ngoài trời, gió rừng thổi hun hút qua những tán cây tối om.
Đêm ấy, cả tiểu đội ngủ chập chờn trong tiếng pháo vọng xa xa.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị bị phục kích khi đang vượt qua khu rừng thấp.
Anh Nam lao tới cứu một thương binh mắc lại giữa bãi đất đầy khói bom.
Nhiều năm sau, tiếng cạo nồi cơm cháy vẫn còn trong ký ức của thời hoa lửa.


