Cựu chiến binh

Tiếng Chày Giã Gạo Đêm Trăng

Ninh Bình28/04/2026Bùi Mạnh Hùng (Xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến, ở một vùng quê yên bình, có những đêm trăng sáng mà ánh sáng không chỉ để soi đường, mà còn để làm việc. Khi ban ngày không thuận lợi, mọi công việc lại dồn về ban đêm, trong đó có việc giã gạo để kịp tiếp tế.

Sân nhà nào cũng có cối, có chày. Đêm xuống, từng nhà lặng lẽ bắt đầu công việc. Tiếng chày giã gạo vang lên nhịp nhàng, khi nhanh khi chậm, như một thứ âm thanh quen thuộc của làng quê. Nhưng ai cũng ý thức giữ nhịp vừa phải, không quá to, không quá dồn dập.

Có những hôm, cả xóm cùng giã gạo. Người thay phiên nhau đứng chày, người sàng sảy, người chuẩn bị gạo. Trẻ con ngồi bên cạnh, lim dim trong ánh trăng, thi thoảng phụ việc nhỏ. Không ai nói nhiều, chỉ có tiếng chày đều đều vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Một đêm, khi công việc đang dở, bỗng có tiếng động lạ từ xa. Tất cả lập tức dừng lại. Tiếng chày im bặt, chỉ còn tiếng gió và tiếng côn trùng. Mọi người nhìn nhau, chờ đợi. Sau một lúc không thấy gì bất thường, họ mới tiếp tục, nhưng nhẹ nhàng hơn.

Đến gần sáng, gạo đã được giã xong, sàng sạch, đóng gọn vào từng bao nhỏ. Những bao gạo ấy sau đó được chuyển đi theo nhiều hướng khác nhau.

Công việc kết thúc, sân lại trở về yên tĩnh. Không ai nói về những gì vừa làm, nhưng ai cũng hiểu giá trị của từng hạt gạo.

Giờ đây, những chiếc cối giã gạo không còn được dùng nhiều như trước. Nhưng mỗi khi nghe lại tiếng chày ở đâu đó, ký ức về những đêm trăng năm ấy lại hiện về—một âm thanh giản dị, nhưng gắn liền với sự cần cù và tinh thần chung sức của những con người nơi hậu phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn