TIẾNG CHÀY GIÃ GẠO TRONG NHÀ BỎ HOANG
Cuối bản Phà Lài có một ngôi nhà sàn cũ.
Không ai ở đó đã hơn ba mươi năm.
Mái lá mục nát.
Sàn gỗ phủ đầy rêu.
Cây si lớn ôm trọn một góc nhà.
Điều kỳ lạ là...
Mỗi đêm mưa.
Khoảng đúng hai giờ sáng.
Người trong bản đều nghe thấy tiếng...
"Cộc..."
"Cộc..."
"Cộc..."
Giống hệt tiếng chày giã gạo.
Một nhóm thanh niên trong bản không tin.
Họ quyết định đến ngủ lại ngôi nhà ấy.
Đúng hai giờ.
Tiếng chày bắt đầu vang lên.
Đều đặn.
Chậm rãi.
Như có ai đang giã từng nhịp.
Một người mở cửa nhìn xuống gầm sàn.
Không có ai.
Tiếng chày vẫn tiếp tục.
Một người khác run run cầm đèn pin soi lên góc bếp.
Chỉ có chiếc cối đá cũ phủ đầy bụi.
Thế nhưng...
Chiếc chày tre đặt cạnh cối...
Đang đung đưa rất nhẹ.
Như vừa có người buông tay.
Cả nhóm hoảng hốt chạy khỏi ngôi nhà.
Đến khi ra được sân, tiếng chày bỗng im bặt.
Sáng hôm sau, họ quay lại.
Chiếc chày nằm ngay ngắn bên cạnh cối.
Phủ đầy mạng nhện.
Như chưa từng có ai chạm vào.
Già làng chỉ mỉm cười rồi kể:
Ngày xưa, chủ ngôi nhà ấy là một bà cụ sống một mình.
Đêm nào bà cũng thức giã gạo để sáng sớm mang cơm cho những người đi làm nương.
Sau khi bà mất, ngôi nhà bị bỏ hoang.
Không ai biết tiếng chày đêm mưa là gì.
Có người bảo đó chỉ là tiếng gỗ co lại vì thời tiết.
Có người tin đó là ký ức của ngôi nhà vẫn còn vang vọng.
Dù là gì đi nữa, người trong bản vẫn giữ thói quen mỗi dịp đầu năm quét dọn quanh ngôi nhà, thắp một nén hương tưởng nhớ người đã khuất.
Và kỳ lạ thay...
Những năm nào còn giữ được tập tục ấy, tiếng chày trong đêm dường như nhỏ hơn.
Những năm người ta lãng quên...
Tiếng "cộc... cộc... cộc..." lại vang xa giữa màn mưa, khiến cả bản thức giấc.



