Bài viết

TIẾNG CHÀY TRÊN SÓC COONG TRONG ĐÊM TRƯỜNG SƠN

Đà Nẵng24/06/2026Vương Hùng Phát (Đoàn Trường THPT Thái Phiên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuộc trường chinh xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, sức mạnh của quân đội nhân dân Việt Nam không chỉ được tạo nên bởi vũ khí, đạn dược hay những chiến thuật quân sự tài tình, mà còn được nuôi dưỡng từ lòng dân và tình đoàn kết gắn bó keo sơn giữa các dân tộc anh em. Giữa đại ngàn bạt ngàn của dãy Trường Sơn hùng vĩ, có những bản sóc của đồng bào các dân tộc thiểu số quanh năm nghèo khó nhưng lòng yêu nước, thủy chung với cách mạng thì luôn rực cháy. Câu chuyện về những đêm dài thức trắng, người dân sóc Coong giã gạo nuôi quân dưới ánh đuốc bập bùng đã trở thành một biểu tượng cảm động cho tình quân dân cá nước và khát vọng tự do của đồng bào miền núi.

Sóc Coong nằm cheo leo bên sườn núi, nơi tuyến đường giao liên chiến lược đi qua. Đời sống của đồng bào dân tộc nơi đây vô cùng gian khổ, hạt bắp, hạt lúa làm ra phải chắt chiu từng chút một qua những mùa rẫy khô cằn. Thế nhưng, khi bộ đội cụ Hồ lập lán trại trong rừng sâu để chuẩn bị cho các chiến dịch lớn, già làng đã tập hợp cả bản lại và tuyên bố: "Bụng người sóc Coong có thể nhịn đói, nhưng cái gùi của bộ đội thì phải luôn đầy gạo để đi đánh giặc". Từ đó, mỗi khi màn đêm buông xuống, che khuất tầm mắt của máy bay trinh sát địch, cả bản làng lại rộn rã bước vào một trận tuyến thầm lặng nhưng vô cùng khẩn trương.

Dưới những mái nhà sàn lộng gió, ánh đuốc được đốt lên soi sáng những nụ cười rạng rỡ của các mẹ, các chị và những chàng trai bản. Tiếng chày đâm cối gùi khua lên rộn rã, nhịp nhàng hòa cùng tiếng hát giao duyên ngọt ngào của núi rừng. Những hạt lúa nương khô cằn qua đôi bàn tay khéo léo, chai sạn của đồng bào nhanh chóng trở thành những hạt gạo trắng ngần, thơm phức. Công việc giã gạo kéo dài từ lúc chập tối cho đến khi con gà rừng cất tiếng gáy sáng. Những gùi gạo nặng trĩu ân tình ấy ngay sau đó được các thanh niên trong bản băng rừng, lội suối vận chuyển thẳng lên kho hậu cần của bộ đội, bảo đảm cho người lính ăn no để chắc tay súng ngoài mặt trận.

Tiếng chày trên sóc Coong không chỉ là âm thanh của lao động sản xuất, mà là nhịp đập ý chí của cả một dân tộc đang hướng về ngày độc lập, thống nhất. Đồng bào các dân tộc Trường Sơn đã chứng minh một chân lý lịch sử rằng, sự che chở và đùm bọc của nhân dân chính là bức tường thành vững chắc nhất, giúp cách mạng vượt qua mọi trận càn quét tàn bạo và phong tỏa kinh tế của kẻ thù. Tình cảm son sắt của người dân sóc Coong đã tiếp thêm luồng sinh khí mạnh mẽ, sưởi ấm lòng người chiến sĩ xa nhà trong những đêm đông giá rét nơi rừng sâu.

Chiến tranh đã lùi xa, dải đất Trường Sơn ngày nay đã đổi mới với những con đường nhựa thênh thang nối liền các bản làng, những ngôi trường mới khang trang rộn rã tiếng cười của trẻ thơ. Nhiều nhân chứng của những đêm giã gạo năm xưa nay đã thành người thiên cổ, nhưng câu chuyện về tiếng chày nuôi quân của sóc Coong vẫn luôn được lưu truyền như một bài ca tráng lệ về lòng yêu nước. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, truyền thống ấy là bài học sâu sắc về tinh thần đại đoàn kết dân tộc và lòng biết ơn sâu sắc đối với đồng bào miền núi, cổ vũ tuổi trẻ ra sức học tập để xây dựng quê hương bản làng ngày càng giàu đẹp, ấm no.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn