Khác

TIẾNG CHÀY TÙ BÊN DÒNG SÔNG ĐĂK BLA

Cuối năm 1929, bị thực dân Pháp bắt giam và đày lên nhà lao Kon Tum, đồng chí Nguyễn Duy Trinh phải đối mặt với chế độ lao dịch cực kỳ tàn bạo. Hằng ngày, anh cùng các tù nhân chính trị bị bắt buộc ra bờ sông Đăk Bla để đập đá, chặt cây làm đường và phục vụ các công trình của chính quyền thực dân trong cảnh đói khát, bệnh tật.

Nghệ An22/08/2026xã Ea Riêng (Xã Ea Riêng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
TIẾNG CHÀY TÙ BÊN DÒNG SÔNG ĐĂK BLA

Cuối năm 1929, bị thực dân Pháp bắt giam và đày lên nhà lao Kon Tum, đồng chí Nguyễn Duy Trinh phải đối mặt với chế độ lao dịch cực kỳ tàn bạo. Hằng ngày, anh cùng các tù nhân chính trị bị bắt buộc ra bờ sông Đăk Bla để đập đá, chặt cây làm đường và phục vụ các công trình của chính quyền thực dân trong cảnh đói khát, bệnh tật.

Không chịu khuất phục trước đòn roi của cai ngục, Nguyễn Duy Trinh đã mưu trí biến những giờ lao động khổ sai thành cơ hội để tổ chức lực lượng. Anh lợi dụng tiếng chày giã đá chát chúa để truyền đạt các chỉ thị, kế hoạch đấu tranh của chi bộ mật cho các tù nhân khác mà không bị lính gác phát hiện. Ý chí thép và tinh thần lạc quan của người chiến sĩ trẻ tuổi ấy đã biến tiếng chày đập đá khổ sai thành khúc nhạc chiến đấu, cổ vũ tinh thần của những người tù giữ vững khí tiết cách mạng kiên trung giữa chốn ngục tù hoang vu.

Trong những ngày tháng khắc nghiệt ấy, điều đáng quý ở Nguyễn Duy Trinh không chỉ là sự gan dạ mà còn là khả năng giữ vững niềm tin và tinh thần đoàn kết. Anh thường tìm cách động viên những đồng chí yếu sức, chia sẻ phần thức ăn ít ỏi và nhắc nhở mọi người phải biết bảo vệ nhau trước sự kiểm soát của cai ngục. Những cuộc trao đổi ngắn ngủi trong giờ lao động, những ánh mắt, cử chỉ được thống nhất từ trước đã trở thành sợi dây gắn kết những người tù chính trị.

Nhà lao Kon Tum vốn được thực dân Pháp sử dụng như một nơi đày ải nhằm làm nhụt ý chí của những người cách mạng. Thế nhưng, chính trong hoàn cảnh tưởng như tuyệt vọng ấy, tinh thần đấu tranh lại càng được hun đúc. Mỗi người tù trở thành một mắt xích của tập thể; mỗi lời động viên trở thành nguồn sức mạnh giúp họ vượt qua những ngày tháng khắc nghiệt. Nguyễn Duy Trinh luôn nhắc anh em rằng thân thể có thể bị giam cầm nhưng ý chí và niềm tin thì không thể bị khuất phục.

Khi sức khỏe bị bào mòn bởi lao dịch và bệnh tật, anh vẫn cố gắng duy trì sinh hoạt tập thể, trao đổi tình hình và củng cố tinh thần cho các đồng chí. Những kinh nghiệm tổ chức trong nhà lao sau này trở thành một phần quan trọng trong quá trình rèn luyện bản lĩnh của người chiến sĩ cách mạng. Đối với anh, đấu tranh trong tù cũng là một mặt trận, nơi mỗi hành động nhỏ đều phải thể hiện lòng trung thành với lý tưởng và trách nhiệm với đồng đội.

Câu chuyện về Nguyễn Duy Trinh trong những ngày bị giam cầm tại Kon Tum vì thế không chỉ là câu chuyện về sự chịu đựng gian khổ. Đó còn là câu chuyện về bản lĩnh, trí tuệ và sức mạnh của niềm tin. Giữa tiếng chày đập đá, tiếng bước chân cai ngục và những ngày tháng đầy khắc nghiệt, những người tù chính trị vẫn giữ được ngọn lửa cách mạng. Chính tinh thần ấy đã góp phần biến nhà tù thực dân từ nơi đàn áp thành môi trường tôi luyện ý chí, hun đúc thêm quyết tâm đấu tranh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn