Tiếng chèo trong đêm
Tiếng chèo trong đêm
Mẹ Trần Thị Mơ sống gần một bến sông ở Quảng Trị. Chồng mất sớm, mẹ một mình nuôi bốn người con.
Chiến tranh đến, ba người con trai nhập ngũ.
Những đêm yên tiếng súng, mẹ thường ngồi bên cửa nghe tiếng mái chèo khua trên mặt nước. Mỗi lần có chiếc đò cập bến, mẹ lại bước ra nhìn.
Mẹ hy vọng một ngày nào đó sẽ thấy con mình trở về.
Nhưng người con cả hy sinh. Người thứ hai cũng không trở lại. Người con út gửi về một lá thư cuối cùng rồi bặt tin.
Sau hòa bình, bến sông được xây lại. Những chuyến đò thưa dần.
Mẹ vẫn ra đó mỗi chiều.
Một người cháu hỏi: “Bà ra bến làm gì?”
Mẹ đáp: “Nghe tiếng nước.”
Nhưng ai cũng hiểu mẹ đang nghe lại tiếng mái chèo của những năm tháng cũ.
Mẹ mất khi đã ngoài tám mươi. Trước lúc đi, mẹ dặn con cháu: “Nếu có dịp ra sông, nhớ thắp cho các chú một nén nhang.”
Dòng sông vẫn chảy qua quê mẹ, mang theo câu chuyện về những người con đã ra đi và một người mẹ suốt đời chờ đợi.


