TIẾNG CHIA NHAU ĐIẾU THUỐC
TIẾNG CHIA NHAU ĐIẾU THUỐC
Sau bữa cơm tối, anh Hùng lấy từ túi áo ra một điếu thuốc cuối cùng rồi bẻ đôi chia cho bạn.
Hai người ngồi tựa cửa hầm hút từng hơi thật chậm như sợ điếu thuốc tàn quá nhanh.
Một chiến sĩ trẻ nhìn khói thuốc bay lên rồi cười: “Giờ thuốc còn hiếm hơn gạo.”
Anh Hùng bật cười rồi phủi lớp tro nhỏ xuống nền đất ẩm.
Ngoài trời, gió núi thổi lạnh qua những thân cây cháy đen vì bom đạn.
Tiếng côn trùng rả rích vang lên giữa khoảng đêm sâu hun hút.
Ngọn đèn dầu nhỏ cháy leo lét nơi góc hầm trú quân.
Đến gần sáng, còi báo động bất ngờ vang lên dồn dập phía bìa rừng.
Anh Hùng lao đi tải thương giữa màn khói bụi dày đặc.
Tiếng chia nhau điếu thuốc năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


