TIẾNG CHIM BUỔI SÁNG
TIẾNG CHIM BUỔI SÁNG
Giữa chiến tranh khốc liệt, điều khiến anh Phú thích nhất là những buổi sáng yên tĩnh hiếm hoi trong rừng.
Khi tiếng bom tạm ngừng, chim rừng lại hót vang trên những tán cây cao.
Anh thường ngồi thật lâu nghe tiếng chim rồi mỉm cười.
Đồng đội trêu:
“Ông như ông già nghỉ dưỡng.”
Anh cười:
“Nghe tiếng chim mới thấy mình còn sống.”
Có những ngày đơn vị hành quân liên tục không nghỉ, ai cũng mệt lả.
Nhưng sáng nào nghe tiếng chim, anh Phú cũng thấy lòng nhẹ đi đôi chút.
Một buổi sáng cuối mùa khô, đơn vị vừa rời khỏi nơi trú quân thì địch bất ngờ càn tới.
Tiếng súng vang lên dữ dội giữa khu rừng còn phủ sương sớm.
Một thương binh bị kẹt lại phía sau.
Anh Phú quay lại dìu đồng đội băng qua bãi đất trống.
Người lính ấy được cứu.
Khi trời sáng hẳn, chim rừng lại hót vang trên cánh rừng vừa trải qua bom đạn.
Chỉ không còn người lính trẻ vẫn thường ngồi lặng im nghe tiếng chim mỗi sớm mai nữa.



