Cựu chiến binh

TIẾNG CHIM RỪNG XUA TAN MỆT MỎI

TIẾNG CHIM RỪNG XUA TAN MỆT MỎI

05/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG CHIM RỪNG XUA TAN MỆT MỎI

Tôi là Lê Văn Nam, một người lính từng có nhiều năm gắn bó với núi rừng. Trong ký ức quân ngũ của tôi, có rất nhiều gian khổ: những chặng hành quân dài, những đêm ngủ võng ướt sương, những bữa cơm vội bên bếp lửa leo lét. Nhưng giữa tất cả những nhọc nhằn ấy, có một điều rất giản dị mà tôi không bao giờ quên – tiếng chim rừng.

Hôm đó, đơn vị tôi hành quân xuyên rừng suốt từ sáng sớm. Trời oi bức, không khí trong rừng ngột ngạt, hơi đất bốc lên nồng nồng. Ba lô nặng trĩu trên lưng, mồ hôi thấm ướt áo từ lúc nào không hay. Mỗi bước chân như nặng thêm, ai cũng mệt nhưng vẫn lặng lẽ đi, không ai than vãn, bởi đó là kỷ luật và cũng là thói quen của người lính.

Đến xế trưa, đơn vị dừng chân nghỉ ngắn dưới một khu rừng già. Anh em tháo ba lô, ngồi tựa vào gốc cây, người lau mồ hôi, người tranh thủ uống ngụm nước cuối cùng trong bi đông. Tôi ngồi xuống, lưng dựa vào thân cây sần sùi, đôi chân rã rời, chỉ muốn nhắm mắt lại một lát cho quên mệt.

Chính lúc ấy, tiếng chim rừng vang lên.

Ban đầu chỉ là vài tiếng hót lẻ loi, rồi dần dần nhiều hơn. Từ trên cao vọng xuống, từ xa vọng lại, âm thanh trong trẻo, rộn ràng nhưng không ồn ào. Giữa không gian tĩnh lặng của rừng sâu, tiếng chim như một làn gió mát, len lỏi vào tai, vào lòng người.

Tôi mở mắt ra, ngẩng đầu nhìn lên những tán cây xanh rậm. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, lấp lánh như những sợi tơ vàng. Tiếng chim cứ thế vang lên, lúc trầm, lúc bổng, nghe như một bản nhạc tự nhiên mà rừng núi dành tặng cho người lính. Bao mệt mỏi trong tôi dường như dịu lại, nhịp thở cũng chậm hơn.

Mấy anh em quanh tôi cũng im lặng lắng nghe. Không ai nói gì, nhưng tôi biết ai cũng đang cảm nhận giống tôi. Có người khẽ mỉm cười, có người nhắm mắt lại, để mặc cho tiếng chim xoa dịu đôi tai và tâm trí. Trong khoảnh khắc ấy, chúng tôi không còn nghĩ đến quãng đường phía trước, không nghĩ đến ba lô nặng hay đôi chân đau nhức, chỉ đơn giản là được nghỉ ngơi giữa thiên nhiên.

Tiếng chim rừng không làm cái đói biến mất, cũng không làm ba lô nhẹ đi, nhưng nó xua tan sự mệt mỏi trong lòng người lính. Nó nhắc chúng tôi rằng, dù đang ở nơi rừng sâu gian khổ, cuộc sống vẫn có những âm thanh rất đỗi yên bình. Những âm thanh ấy giúp người lính vững vàng hơn, kiên nhẫn hơn để tiếp tục nhiệm vụ.

Chỉ ít phút sau, tiếng còi tập hợp vang lên. Đơn vị lại chỉnh đốn đội hình, tiếp tục hành quân. Tôi đứng dậy, khoác lại ba lô, đôi chân vẫn mỏi nhưng lòng đã nhẹ hơn. Tiếng chim rừng vẫn còn vang vọng đâu đó phía sau, như tiễn chúng tôi lên đường.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày tôi rời quân ngũ. Giờ đây, giữa cuộc sống đời thường, đôi khi nghe tiếng chim hót vào buổi sáng sớm, tôi lại nhớ đến cánh rừng năm ấy. Nhớ quãng nghỉ trưa ngắn ngủi, nhớ đồng đội ngồi bên nhau không nói một lời, và nhớ tiếng chim rừng đã giúp tôi vượt qua mệt mỏi của một ngày hành quân dài.

Với tôi, tiếng chim rừng không chỉ là âm thanh của thiên nhiên, mà còn là một phần ký ức đẹp đẽ của đời lính – giản dị, lặng lẽ, nhưng đủ sức nâng đỡ tinh thần người lính trong những tháng ngày gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIẾNG CHIM RỪNG XUA TAN MỆT MỎI | Câu chuyện thời hoa lửa