TIẾNG CHUÔNG BẠC TRONG ĐÊM CẤP SẮC
Lời kể của ông Triệu Seo Lử, nguyên Bí thư chi bộ thôn Séo Pờ Hồ
Lễ cấp sắc của người Dao đỏ, cán bộ chúng tôi không chỉ dự, mà còn được dặn trước: “Ngồi im, không nói nhiều”.
Đêm làm lễ, bếp lửa đỏ hồng. Thầy cúng đọc bài khấn dài, gọi tên tổ tiên từng đời. Thanh niên quỳ trước bàn thờ, nét mặt vừa run vừa nghiêm.
Khi điệu múa chuông bắt đầu, tiếng chuông bạc vang lên đều đặn. Tôi thấy rõ, không phải múa cho người sống xem, mà múa để trình với tổ tiên rằng: bản làng còn người nối tiếp.
Có cán bộ trẻ ghé tai tôi hỏi nhỏ:
“Cái này có cần thiết không anh?”
Tôi lắc đầu:
“Cái cần thiết nhất của một bản là biết mình từ đâu mà ra”.
Khi lễ kết thúc, người được cấp sắc đứng dậy, từ hôm đó được coi là người trưởng thành, biết lo cho gia đình, cho bản. Không ai dạy bằng sách, mà dạy bằng nghi lễ và niềm tin.
Tôi làm cán bộ mấy chục năm, nhưng chưa bao giờ thấy một “lớp học” nào nghiêm túc và sâu như đêm cấp sắc ấy.


