Bài viết

Tiếng Chuông Báo Tử Thần Giữa Rừng Già

Câu chuyện kể về sự kiên cường và lòng nhân ái cao cả của những người làm công tác quân y vùng cao nguyên. Gác lại những nỗi đau mất mát cá nhân và đối mặt với muôn vàn thiếu thốn thuốc men, họ ngày đêm bám trụ trong các trạm phẫu thuật bí mật dưới tán rừng già để cứu chữa cho thương binh qua những trận càn quét đẫm máu của địch.

Vĩnh Long17/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Chuông Báo Tử Thần Giữa Rừng Già

  • Nhân chứng lịch sử: Bác Phan Ngươn Đang (sinh năm 1948, nguyên là chiến sĩ du kích kiêm y công tại trạm phẫu thuật dã chiến huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai).

  • Mô tả câu chuyện: Câu chuyện kể về sự kiên cường và lòng nhân ái cao cả của những người làm công tác quân y vùng cao nguyên. Gác lại những nỗi đau mất mát cá nhân và đối mặt với muôn vàn thiếu thốn thuốc men, họ ngày đêm bám trụ trong các trạm phẫu thuật bí mật dưới tán rừng già để cứu chữa cho thương binh qua những trận càn quét đẫm máu của địch.

  • Nội dung chi tiết câu chuyện

    Mùa mưa năm 1969, cao nguyên Chư Sê (Gia Lai) chịu những trận càn quét quy mô lớn mang tên "tìm diệt" của các lữ đoàn kỵ binh bay Mỹ. Chúng huy động máy bay trực thăng đổ quân, rải chất độc hóa học và cho chó nghiệp vụ sục sạo khắp các ngóc ngách rừng già nhằm triệt phá tận gốc các cơ sở hậu cần, trạm quân y của ta.


    Khi ấy, bác Ksor H'Lốc mới 21 tuổi, là một nữ du kích người đồng bào Jrai vừa được cử đi học lớp y công cấp tốc để về phục vụ tại trạm phẫu thuật dã chiến ẩn giấu bên bờ suối Ia Grăng. Trạm lúc bấy giờ chỉ là những căn hầm chữ A che tạm bằng bạt nilon và lá cây rừng, thiếu thốn trăm bề từ bông băng, thuốc đỏ cho đến thuốc kháng sinh.


    Đêm ngày 12 tháng 10, một tiểu đội bộ binh vừa trải qua trận giao tranh ác liệt với địch được đưa về trạm cấp cứu trong tình trạng nhiều thương binh bị thương nặng do đạn pháo và mìn sát thương. Giữa lúc kíp y bác sĩ đang tất bật bên ánh đèn pin mờ ảo để băng bó vết thương cho anh em thì từ phía xa, tiếng động cơ trực thăng UH-1 ("diều hâu") gầm rú cận kề, rọi đèn pha quét dọc lòng suối.


    "Lúc nghe tiếng máy bay sát vách hầm, tim ai nấy như thắt lại. Nếu địch phát hiện ra ánh sáng hoặc tiếng rên của thương binh thì cả trạm phẫu sẽ bị san phẳng bằng bom tọa độ ngay lập tức. Nhưng nhìn những đồng đội đang đau đớn vì vết thương, chúng tôi tự nhủ bằng mọi cách phải che chở cho anh em đến cùng," bác Ksor H'Lốc nghẹn ngào kể lại.

    Không chút nao núng, bác H'Lốc nhanh chóng dùng những chiếc chăn chiên dày bịu che kín miệng hầm, đồng thời nhắc nhở anh em thương binh nén đau, tuyệt đối giữ im lặng. Bản thân cô và một y bác sĩ nữa nấp sát vào góc hầm, tay cầm chặt súng sẵn sàng chiến đấu nếu địch tràn vào càn quét.


    Đội hình trực thăng lượn vòng mấy bận, thả pháo sáng rực rỡ soi bóng xuống tán lá rừng rồi bay khuất về hướng đồn bên cạnh. Vừa qua khỏi cơn hiểm nghèo, ánh đèn pin lại được bật sáng, chị cùng đồng đội miệt mài thức trắng đêm phẫu thuật gắp mảnh đạn, băng bó và pha nước cháo nóng chăm sóc cho từng người lính.


    Chính nhờ sự dũng cảm, tận tụy và tình yêu thương đồng chí vô bờ bến của những nữ y công như bác Ksor H'Lốc, hàng trăm lượt thương binh đã được cứu sống, hồi phục sức khỏe và tiếp tục quay trở lại chiến trường chiến đấu.


    Bạn có muốn tôi tiếp tục chia sẻ thêm một câu chuyện khác về những chiến sĩ giao liên dũng cảm vượt tuyến trong khói lửa chiến tranh không?

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn