Tiếng Chuông Chiều
Mùa thu năm 1976, ngôi làng nhỏ ven sông đã trở lại bình yên sau nhiều năm chiến tranh. Những cánh đồng lúa chín vàng, lũ trẻ ríu rít nô đùa trên con đường đất, còn tiếng chuông từ ngôi đình làng lại ngân vang mỗi buổi chiều như thuở trước.
Chiều hôm ấy, một người đàn ông mặc bộ quân phục đã bạc màu lặng lẽ bước xuống từ chuyến xe khách. Trên vai ông là chiếc ba lô cũ, đôi dép cao su đã mòn gót. Đó là Lâm, người lính đã xa quê gần tám năm.
Ông đứng rất lâu ở đầu làng.
Con đường vẫn còn đó.
Cây đa đầu đình vẫn đứng đó.
Nhưng nhiều mái nhà đã đổi khác.
Có những người ông từng quen nay chỉ còn tên trên bia tưởng niệm.
Lâm chậm rãi bước về phía ngôi nhà của mình.
Cánh cổng tre vẫn khép hờ như ngày ông lên đường.
Trong sân, một người mẹ tóc đã bạc trắng đang lom khom quét lá.
Bà ngẩng lên.
Chiếc chổi rơi xuống.
Hai mẹ con chỉ biết nhìn nhau.
Không ai nói được lời nào.
Đến khi Lâm cất tiếng gọi:
– "Mẹ..."
Người mẹ mới òa khóc.
Bà ôm chầm lấy con trai như sợ chỉ cần buông tay, con sẽ lại ra đi.
Những ngày sau đó, người dân trong làng kéo đến thăm Lâm rất đông.
Ai cũng mừng vì ông còn sống.
Nhưng điều khiến họ day dứt là trong số mười hai thanh niên cùng nhập ngũ năm ấy, chỉ còn ba người trở về.
Mỗi lần có người hỏi về những đồng đội đã khuất, Lâm đều lặng đi.
Ông nhớ từng khuôn mặt.
Nhớ những bữa cơm chia nhau giữa rừng.
Nhớ những đêm hành quân trong mưa.
Và nhớ cả những lời hẹn còn dang dở.
Một chiều cuối năm, làng tổ chức lễ tưởng niệm các liệt sĩ.
Tiếng chuông đình ngân lên trầm mặc.
Mọi người lần lượt thắp hương.
Lâm đứng trước tấm bia khắc tên những người bạn của mình.
Ông lấy trong túi áo ra một chiếc khăn tay đã cũ.
Đó là chiếc khăn của người đồng đội tên Vinh.
Ngày cuối cùng gặp nhau, Vinh đã cười và nói:
– "Nếu cậu về được, nhớ thay mình ngắm quê hương nhé."
Lâm chưa từng quên câu nói ấy.
Ông đặt chiếc khăn dưới chân bia rồi khẽ nói:
– "Vinh à... Quê mình yên bình rồi. Trẻ con lại đến trường. Đồng lúa lại xanh. Điều cậu mong đã thành sự thật."
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Tiếng chuông đình lại vang lên.
Lâm ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, ông cảm thấy những người đồng đội của mình không còn ở rất xa.
Họ đang hiện diện trong từng cánh đồng, trong tiếng cười trẻ nhỏ, trong những mùa lúa chín và trong chính nền hòa bình mà họ đã đánh đổi bằng tuổi trẻ.
Chiều nào đi ngang đình làng, Lâm cũng dừng lại vài phút để nghe tiếng chuông.
Không phải vì ông hoài niệm.
Mà bởi mỗi tiếng chuông nhắc ông rằng hòa bình hôm nay là món quà vô giá.
Món quà ấy được viết nên từ biết bao con người đã không thể trở về.



