Tiếng Chuông Chùa Cổ Pháp Và Bước Chân Mở Cõi Ngàn Năm
Vũ Quỳnh Anh

Người đời sau vẫn thường kể cho nhau nghe về một vị vua trưởng thành từ cửa Phật. Những ngày thơ bé ở chùa Cổ Pháp, cậu bé Lý Công Uẩn quét lá đa dưới sân, nghe sư Khánh Vân giảng kinh và được Thiền sư Vạn Hạnh truyền dạy kinh thư, binh pháp. Triết lý nhân quả và tình thương yêu chúng sinh không chỉ là lời kinh tiếng kệ suông, mà đã theo ông suốt những năm tháng làm quan, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc khi ông đón nhận trọng trách gánh vác giang sơn vào mùa đông năm 1009.
Khoảnh khắc bước lên ngai vàng, Lý Thái Tổ không chọn ở lại vùng núi Hoa Lư hẻo lánh. Mùa thu năm 1010, khi dòng sông Hồng cuộn sóng dưới mạn thuyền rồng, ngài nhìn về vùng đất Đại La ngàn năm văn vật và đưa ra quyết định lịch sử. Ngay khi vừa đặt chân đến vùng đất mới Thăng Long, việc đầu tiên ngài làm không phải là xây cung điện xa hoa, mà là trích 2 vạn quan tiền ngân khố gửi về quê hương Thiên Đức để dựng chùa, đồng thời cử sứ thần vượt hàng ngàn dặm đường sang triều Tống thỉnh kinh Phật.
Bức ngự bút của Vua Tống Chân Tông cùng bộ Kinh Địa Tạng được trân trọng rước về Thăng Long đã đánh dấu một chương mới cho văn hóa dân tộc. Trút bỏ áo chiến bào sau những chuyến thân chinh bình định phiến quân, vị hoàng đế lại trở về với sự giản dị vốn có. Ngài cho đúc quả chuông lớn nặng tới một vạn hai nghìn cân đồng, cấp điệp độ tăng, dựng lên hàng trăm ngôi chùa cao sát mây trời. Như lời sử thần ghi lại trong Việt sử tiêu án, ngài muốn đem ánh sáng Phật pháp hóa độ cho muôn dân, lấy sự nhân từ làm gốc để nuôi dưỡng lòng dân, tạo nên một thời đại thanh bình và nhân ái nhất trong lịch sử.



