Tiếng chuông chùa giữa lòng Thành Cổ
Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ, cái chết cận kề từng giây. Tôi nhớ nhất những lúc tiếng pháo tạm ngưng, một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm. Chúng tôi nằm trong hầm hào, chia nhau mẩu lương khô thấm nước mưa. Có lần, tôi nhìn về phía tháp chuông đổ nát, tự nhủ rằng chỉ cần mình còn đứng vững ở đây, mảnh đất này vẫn còn hy vọng. Thành Cổ lúc đó không còn một bóng cây, chỉ có gạch vụn và ý chí sắt đá của những người lính tuổi đôi mươi.
Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ, cái chết cận kề từng giây. Tôi nhớ nhất những lúc tiếng pháo tạm ngưng, một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm. Chúng tôi nằm trong hầm hào, chia nhau mẩu lương khô thấm nước mưa. Có lần, tôi nhìn về phía tháp chuông đổ nát, tự nhủ rằng chỉ cần mình còn đứng vững ở đây, mảnh đất này vẫn còn hy vọng. Thành Cổ lúc đó không còn một bóng cây, chỉ có gạch vụn và ý chí sắt đá của những người lính tuổi đôi mươi.



