Tiếng Chuông Chùa Không Còn Phải Nghe Từ Xa
Tựa đề: Tiếng Chuông Chùa Không Còn Phải Nghe Từ Xa
Năm 1969, ở rìa làng có một ngôi chùa nhỏ. Không lớn, không đông người, nhưng mỗi sáng sớm và chiều muộn đều có tiếng chuông vang lên, chậm rãi, đều đặn.
Âm thanh ấy đi rất xa.
Có những ngày, người ta không ra khỏi nhà, nhưng vẫn nghe được tiếng chuông từ phía xa vọng lại.
Ông Quý là người hay đứng lắng nghe tiếng chuông nhất.
Không phải lúc nào ông cũng đến chùa.
Nhưng ông luôn dừng lại mỗi khi chuông vang.
Người ta hỏi:
“Nghe vậy có gì đâu?”
Ông đáp:
“Để biết ngày vẫn còn trôi.”
Năm 1970, chiến tranh khiến có những hôm chuông không vang đúng giờ. Có khi im lặng cả ngày.
Những lúc đó, làng như thiếu đi một nhịp quen.
Ông Quý vẫn ra đứng ở con đường nhìn về phía chùa.
Không thấy gì.
Chỉ chờ.
Năm 1971, có một buổi sáng chuông vang muộn hơn thường lệ.
Âm thanh không lớn.
Nhưng đủ.
Ông Quý đứng rất lâu.
Con trai ông hỏi:
“Chỉ là tiếng chuông thôi mà ba.”
Ông gật đầu:
“Ừ. Nhưng có tiếng là biết vẫn còn người gõ.”
Năm 1972, có những ngày chuông vang nhỏ hơn, như yếu đi.
Người ta bắt đầu không chú ý nhiều.
Ông Quý thì vẫn nghe.
Như một thói quen.
Năm 1973, có người nói:
“Không nghe cũng chẳng sao.”
Ông lắc đầu:
“Có những thứ không cần lớn. Chỉ cần còn là đủ.”
Năm 1974, ông bắt đầu đi ra gần chùa hơn mỗi khi đến giờ chuông.
Không đứng xa như trước.
Nhưng vẫn không vào trong.
Chỉ đứng ở cổng.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Ngôi chùa được sửa lại, tiếng chuông vang rõ hơn, đều hơn. Người trong làng bắt đầu đến chùa nhiều hơn, không còn chỉ đứng nghe từ xa.
Một buổi chiều, con trai ông trở về.
Anh đứng cạnh ông trước cổng chùa.
“Giờ vào trong nghe cho rõ đi ba?”
Ông Quý nhìn lên mái chùa:
“Ừ, có thể vào.”
“Vậy sao trước giờ không vào?”
Ông đáp:
“Vì trước đây, chỉ cần nghe từ xa thôi cũng đủ để biết rằng cuộc sống vẫn còn tiếp tục ở đâu đó.”
Anh im lặng.
Tiếng chuông vang lên.
Rõ, tròn, không bị đứt quãng như trước.
Ông Quý không vội bước vào.
Chỉ đứng đó.
Vì có những âm thanh không cần phải đến gần mới có ý nghĩa,
mà chỉ cần vang lên đúng lúc, đúng nơi, cũng đủ để giữ cho con người một cảm giác rằng thời gian vẫn đang đi tiếp, và mình vẫn còn ở trong dòng chảy đó—dù có những lúc tưởng như mọi thứ đã dừng lại.



